Hồ Ly Xuống Núi

Chương 5

26/07/2025 20:16

Sau khóa huấn luyện quân sự, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Lục Chiêu tiến triển nhanh như chớp.

Anh ấy khá dễ gần, thường khoác vai tôi trong phòng ký túc xá, rủ tôi cùng xem "Shin cậu bé bút chì".

Lại hay ôm tôi trong lòng, cầm tay chỉ việc dạy tôi chơi game "ăn gà", chẳng bao giờ chê tôi vụng.

Tiểu Dương và Lão Hoàng thì không được đối xử đặc biệt như thế.

Tôi không còn sợ anh ấy nữa, công khai nắm tay Lục Chiêu, khi thiếu dương khí thì cúi mặt áp vào ngựk anh, há miệng cắn vài cái vào cơ bắp rắn chắc.

Hoặc chu môi li/ếm nhẹ mặt anh, có lần tôi lỡ li/ếm vào kẽ môi anh, nguồn năng lượng tinh khiết khiến tinh thần tôi bừng tỉnh.

Thế nhưng Lục Chiêu lập tức ngả người tránh ra, vừa cười vừa m/ắng rồi ấn tôi xuống giường cù lét.

"Em là chó con hả? Li/ếm lung tung thế?"

Tôi ngứa đến co quắp, cười đến chảy nước mắt, liên tục kêu xin tha.

"Thôi đi, em chịu không nổi nữa đâu!"

Lục Chiêu lại giả vờ dữ tợn: "Xin tha cũng vô ích thôi, đàn ông nói không chính là có!"

Nhưng tôi thực sự không chịu nổi.

Cáo rất sợ bị cù, kí/ch th/ích quá mạnh có thể khiến cái đuôi bất ngờ lộ ra.

Trời nóng, trong phòng tôi chỉ mặc mỗi chiếc quần l/ót nhỏ, cái đuôi bồng bềnh bất ngờ "ùn" lên từ khe quần sát gốc đùi, phấp phới trước mắt Lục Chiêu.

"Ch*t ti/ệt! Cái gì thế?"

Lục Chiêu đột ngột dừng tay, tôi vội lăn ra khỏi tầm kiểm soát của anh, nhanh tay thu đuôi lại.

"Không có gì hết, anh nhìn nhầm đấy."

Tim tôi đ/ập thình thịch, mồ hôi nhễ nhại, chuồn thẳng xuống giường.

Kết quả là tôi lập tức bị tóm lại, Lục Chiêu ấn tôi lên giường, lật ngửa người ra.

"Không đúng, hình như anh thấy một cái đuôi."

Anh nhìn trái nhìn phải, còn l/ột quần l/ót của tôi xuống, bàn tay to xoa xoa vào mông tôi.

"Vừa thấy nó ở chỗ này mà, sao lại không thấy gì?"

Lục Chiêu thích thể thao, lòng bàn tay có lớp chai mỏng, xoa xoa khiến xươ/ng c/ụt tôi ngứa ran.

Cái đuôi lại sắp mất kiểm soát.

Tôi h/oảng s/ợ nói: "Đừng sờ nữa, em thừa nhận là mình có phản ứng được không?"

đá/nh liều, nghĩ bụng phòng chẳng có ai, thôi thì thú nhận luôn.

Không ngờ Lục Chiêu gi/ật mình, buông ra như phải bỏng, hấp tấp kéo quần l/ót cho tôi.

"Xin lỗi, anh đùa thôi mà, haha."

Khuôn mặt góc cạnh của anh đỏ bừng, cười ngượng: "Anh nhìn nhầm đấy, em đừng gi/ận nhé."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm