“Đệt, dám lừa bố mày.”

Giang Sở cuống cuồ/ng ôm ch/ặt lấy eo tôi, lao như bay về phía cửa.

Tôi bị chấn động nhẹ.

May quá, không nghiêm trọng lắm.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, quay lại thấy mặt Giang Sở đen sì, liền r/un r/ẩy hỏi:

“Sao thế?”

Hắn hít một hơi thật sâu, giơ tay định xoa đầu tôi nhưng rồi buông xuống, khẽ nói:

“Không sao? Về ký túc xá đi.”

“Ừ.”

Đưa tôi tới cửa ký túc, Giang Sở lại không ở lại.

Linh tính mách bảo chuyện chẳng lành, tôi hỏi:

“Anh đi đâu đấy?”

“Xử lý chút việc, yên tâm, xong anh về ngay.”

Tôi nghĩ hắn đi tìm Lâm Thần.

Vừa ký hợp đồng xong, chắc hẳn đang nôn nóng đi gặp cậu ta, biết đâu còn được hôn hít ngọt ngào, ngủ chung nữa chứ.

Trong lòng tôi bỗng chua xót lạ thường.

Giang Sở khốn nạn, tôi bị thương thế này mà vẫn chỉ nghĩ tới chuyện ấy, đúng là phản diện.

Không được, không thể để hắn đi.

Tôi bước theo một bước.

“Em đi với được không?”

Giang Sở nhíu mày: “Đầu còn thế này đi làm gì, về nghỉ sớm đi.”

Cứng không được thì mềm.

“Không có anh, em sợ lắm, cho em theo đi mà.”

Giang Sở bất lực thở dài.

“Thôi không đi nữa, mở cửa, đi ngủ đi.”

Sợ nửa đêm Giang Sở lén đi làm chuyện d/âm ô phạm pháp, tôi ôm ch/ặt lấy eo hắn, khoảng cách gần đến nỗi hơi thở của hai đứa quyện vào nhau.

Giang Sở khó chịu đẩy tôi ra chút:

“Tránh xa ra, thế này anh không ngủ được.”

Tôi bực bội.

Nếu là Lâm Thần thì chắc hắn sướng ch*t đi được nhỉ? Nhưng tôi vẫn lùi lại chút, không muốn bị điện gi/ật lần nữa.

Sự thật chứng minh, nỗi lo của tôi không thừa.

Nửa đêm tôi bị đá/nh thức, định dậy uống nước thì phát hiện Giang Sở đã không còn trên giường.

Tôi cầm điện thoại lên nhìn đồng hồ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Năm thi đại học, cô nàng nổi loạn đã cứu rỗi con trai tôi

Chương 7
Năm con trai tôi học lớp 12, thành tích bỗng chốc tụt dốc từ top 30 toàn khối xuống tận hạng 200. Giáo viên chủ nhiệm nói, gần đây nó cứ giao du với một cô bé bất hảo. Khi tôi tìm đến tiệm internet, vừa vặn nhìn thấy cô bé đó đang đứng trên ghế, hung dữ mắng nó: "Đến bài này mà cũng không biết làm à?" "Cậu còn muốn thi đại học nữa không hả?" Tôi ngẩn người đứng ở cửa. Con trai tôi cúi đầu, trước mặt là một xấp đề toán đang mở. Trên mặt cô bé kia vẽ đường kẻ mắt đậm nét, nhưng cây bút đỏ trong tay lại đang sửa từng bước giải rất rõ ràng. Nó nhìn thấy tôi, phản ứng đầu tiên là nhét bao thuốc lá vào ngăn kéo. Tôi đang định lên tiếng thì trước mắt bỗng xuất hiện một dòng chữ: 【Nó không phải đang làm hư thằng bé.】 【Nó đang kéo thằng bé ra khỏi trò chơi.】 【Nếu bản thân nó có thể dự thi đại học, chắc chắn nó sẽ thi tốt hơn thằng bé nhiều.】 Tôi nhìn tờ lịch làm việc tại cửa hàng tiện lợi đầy những công thức toán học bên cạnh tay nó, rồi lặng người đi. "Ở đây ồn quá. Hai đứa có muốn đổi chỗ khác để làm bài không?"
Hiện đại
Vườn Trường
Nữ Cường
0
Ngọc Tố Chương 5