SERIES NGÔN LINH SƯ

Chapter 3

13/04/2026 11:34

8.

Chúng tôi lại mất thêm ba ngày, băng qua núi sâu rừng thẳm, vừa dò hỏi vừa đi, cuối cùng cũng tìm được nhà của Trần Chiêu Đệ.

Ngôi làng hoang tàn xơ x/á/c, chỉ có vài cụ già ngồi lặng lẽ ngoài sân, mắt nhìn xa xăm.

Chúng tôi tiến lại hỏi thăm chuyện của Trần Chiêu Đệ, một cụ bà ánh mắt đục ngầu nhìn về phía chúng tôi. Ánh nhìn của bà dừng lại trên mặt tôi, lộ ra nét bối rối.

Bà lẩm bẩm: “Cô bé à… cháu trông giống một người quen cũ của ta lắm…”

Đúng lúc tôi lại hỏi lại lần nữa: “Bà ơi, bà có biết Trần Chiêu Đệ không ạ?”

Bà lúc này mới hoàn h/ồn, thở dài: “Chiêu Đệ hả? Đứa nhỏ đáng thương ấy…”

Nhà họ Trần có hai đứa con, Chiêu Đệ là chị gái. Sau khi sinh cô bé, cha mẹ cô rất muốn có con trai, nên mới đặt tên cô là ‘Chiêu Đệ’ (nghĩa là ‘đón em trai về’).

Từ nhỏ, Chiêu Đệ đã không được yêu thương, suốt ngày bị đ/á/nh ch/ửi.

Một tháng trước, cô bé vừa tròn mười lăm tuổi, liền bị cha mẹ b/án cho một lão què sáu mươi tuổi ở cuối thôn.

Tuổi hoa niên, mà cả đời coi như chấm dứt từ đó.

Tên què kia đối xử với cô bé cực kỳ tà/n nh/ẫn, lại còn bi/ến th/ái, ngày đêm hành hạ. Cả làng đều nghe thấy tiếng khóc gào của Chiêu Đệ.

Nhưng… một tuần trước, nhà họ Trần xảy ra chuyện.

Ba cô bé trèo núi ch/ặt củi bị trượt chân g/ãy chân. Mẹ cô bé thì nửa đêm đột nhiên phát đi/ên. Còn Chiêu Đệ bị nh/ốt ở nhà lão què thì… cũng thay đổi.

Tiếng khóc gào của cô không còn như trước nữa, mà biến thành: “Tôi không phải Trần Chiêu Đệ! Tôi là Trần Gia Bảo!”

Chuyện hoang đường thế, ai mà tin?

Mà cuộc sống hỗn lo/ạn này, lại càng kỳ lạ hơn - cậu em trai trước kia ngỗ nghịch ăn chơi của Trần Chiêu Đệ, Trần Gia Bảo, đột nhiên thay đổi hẳn.

Ngày nào cũng chải chuốt sạch sẽ, đi học đàng hoàng, đến cả người già trong thôn cũng tấm tắc: “Trải qua biến cố lớn, cuối cùng Gia Bảo cũng biết điều rồi.”

Theo lời chỉ dẫn của cụ bà, tôi và Tần Xuyên cùng đến nhà họ Trần.

Trên đường đi, Tần Xuyên thấp giọng hỏi: “Hoa Hoa, em từng đến đây rồi sao? Sao cụ bà lại bảo em trông quen lắm?”

Tôi nhướn mày, giấu đi tia lạnh nơi đáy mắt: “Chắc là em có khuôn mặt… đại trà thôi mà.”

Đến nơi, quả nhiên thấy một cậu trai trẻ đang siêng năng gánh nước.

Biết mục đích của chúng tôi, cậu ta có vẻ ngại ngùng và cảnh giác, chỉ mím môi nói muốn học bài, bảo chúng tôi mau rời đi.

Nhìn thấy cảnh ngộ gia đình thế này, Tần Xuyên cũng không nỡ ép hỏi thêm.

Trước khi đi, tôi lấy cớ đi vệ sinh, lại thấy Trần Gia Bảo đang lặng lẽ đợi trước cửa nhà vệ sinh.

Cậu ta “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt tôi: “Cảm ơn chị Hoa…”

“Ngày hôm đó ngủ dậy, em phát hiện mình… đổi chỗ với em trai. Em biến thành Trần Gia Bảo.”

“Em lén quay lại nhà lão què, thì thấy em trai em bị biến thành Trần Chiêu Đệ. Còn người ba nát rư/ợu thì g/ãy chân, người mẹ từng tự tay b/án em cho lão già ấy… đột nhiên phát đi/ên.”

“Sau khi thành Trần Gia Bảo, em lục được cái điện thoại cùi của nó, mới phát hiện trong máy có một app đổi mặt bằng AI. Thì ra… hôm đó nó dùng danh nghĩa em lên livestream lừa tiền…”

“Số tiền đó, em sẽ trả lại cho mọi người…”

Tôi khẽ cười, xoa đầu cậu, nói nhỏ: “Không cần trả. Từ giờ, em chính là Trần Gia Bảo. Sẽ không ai b/ắt n/ạt em nữa. Em hãy sống cho tốt.”

“Đứa trẻ ngoan, em rồi sẽ… như ý nguyện.”

“Còn nữa, đừng nói với bất kỳ ai… rằng em từng quen biết chị.”

9.

Đúng vậy, ngay từ đầu tôi đã biết, người dùng tên “Trần Chiêu Đệ” kết nối video với tôi, không phải là Trần Chiêu Đệ thật sự.

Tôi cũng vô cùng rõ ràng, người phản nghịch ẩn danh đầu tiên hôm đó, tên là ‘Như Đi Trên Băng Mỏng’, chính là người đàn ông chít một cách kỳ dị trong tin tức sáng hôm sau.

Nhưng mà, bọn họ đều là gieo gió gặt bão.

Người mang năng lực ngôn linh (người nói gì đều thành sự thật), không bao giờ chủ động hại ai, nhưng cũng sẽ không ngăn cản bất kỳ kẻ nào tình nguyện tìm đến cái chít.

Những kẻ ấy, càng bị phản phệ nghiêm trọng, năng lực mà tôi nhận được cũng càng lớn.

Ngồi trên chuyến bay trở về, tôi khẽ nhắm mắt giả vờ nghỉ ngơi, trong đầu vang lên câu nói của Trần Chiêu Đệ thật sự: “Chị Hoa Hoa, chị… còn quay lại không?”

Tôi đã trả lời: “Đợi chị b/áo th/ù xong đã.”

Bên cạnh, Tần Xuyên chần chừ mở lời: “Hoa Hoa… em có giấu anh chuyện gì không?”

Tôi mở mắt, dịu dàng khoác lấy cánh tay anh, nũng nịu: “Sao có thể chứ~? Anh là người em thích nhất mà~!” Là người thích nhất… chứ không phải yêu nhất.

Tần Xuyên mệt mỏi vỗ nhẹ đầu tôi, không hỏi thêm gì: “Lát nữa anh về thẳng đội, em tự về nhà nhé.”

Tôi mỉm cười gật đầu. Một tấm lưới lớn vô hình, đang từ từ giăng lên trên đầu anh.

Về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là mở phần mềm livestream.

Trang chủ của tôi… giờ đây chẳng khác gì một bể ước nguyện. Vô số khán giả để lại bình luận và hồi âm.

【Tháng trước tôi vào livestream này ước không bị trượt môn. Kết quả tháng này thi chẳng trượt môn nào cả! Mà tôi còn chẳng nghe giảng bao nhiêu nữa chứ. Chủ phòng thành Thần thật rồi.】

【Tôi đến trả lễ đây. Tôi và chồng kết hôn 5 năm không có con. Lần trước kết nối với chủ phòng, tôi nói muốn có con, hôm qua thử que, có th/ai thật. Đi bệ/nh viện kiểm tra còn là… sinh đôi!】

【Tôi cũng vậy. Bà nội tôi bị bệ/nh nặng, bác sĩ đã ra giấy báo tử. Hôm đó tôi tình cờ lướt vào livestream của chị Hoa, khóc lóc để lại tin nhắn mong bà khỏe lại, sống lâu trăm tuổi. Hôm nay bác sĩ nói bệ/nh của bà… bắt đầu chuyển biến tốt rồi!】

Đọc những lời hồi âm ấy, tôi khẽ mỉm cười, ẩn giấu công danh, giữ thần sắc lạnh nhạt.

Buổi phát sóng hôm nay, tôi phát hiện lượng người xem lại đông hơn.

Nhưng nguyên tắc của tôi vẫn không thay đổi: Mỗi ngày chỉ kết nối với năm người.

Rất nhiều người sốt ruột.

【Nghe nói chủ phòng rất linh nghiệm! Kết nối với tôi đi! Tôi muốn ước!】

【Tôi có cả đống điều ước muốn nói với chị! Làm ơn giúp tôi với!】

Tôi đã lần lượt kết nối với bốn người, đang chuẩn bị gọi người thứ năm thì…

Một người đột nhiên tặng quà ủng hộ livestream tận… 10.000 tệ (khoảng 35 triệu tiền Việt).

Người đó nhắn một dòng:【Kết nối với tôi. Nếu chưa đủ, tôi sẽ tặng tiếp.】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta Đã Chinh Phục Vị Ma Tôn Tương Lai

Chương 9
Ta là đóa hoa nơi ngọn núi cao được cả tu chân giới công nhận, nhưng thực chất chỉ là kẻ đạo đức giả trá hình. Vì khát vọng thăng thiên, ta đích thân đẩy tiểu sư đệ kia - kẻ luôn dành cho ta ánh mắt ngưỡng mộ - xuống đài Trừ Ma. Vừa nhìn thấy ánh mắt choáng váng tan vỡ của hắn, ta đang định khóc vài giọt nước mắt cá sấu thì chợt lướt qua trước mắt một dòng chữ đậm: "Đại sư huynh ơi, người mù quáng rồi! Người vừa đẩy xuống không phải ma đầu, mà là chồng tương lai của người đó!" "Toang rồi! Tạ Tần hắc hóa tiến độ 100%, ba năm sau hắn từ vực sâu trở về, việc đầu tiên chính là nhốt ngươi vào Vạn Ma Quật ngày đêm không ngừng..." "Tuy nhiên mà, phải chăng là cảnh giam cầm cực phẩm? Khà khà, loại kịch bản hoa cao lĩnh bị kéo xuống thần đàn này đúng là khoái cảm của ta!" "Mau xem ánh mắt của Tạ Tần kia, nào phải hận ý? Rõ ràng là sự biến thái của kẻ yêu mà không được đáp lại!"
Tu Tiên
Cổ trang
Boys Love
21
Thiên Ái Chương 12