Tôi hạnh phúc đến mức muốn n/ổ tung! Mặt tôi đỏ bừng, trên mặt lộ ra vài phần thẹn thùng đúng mực, dè dặt nói:

"Lão đại, ngài bi/ến th/ái thật đấy!"

Phó Yến kinh hãi trợn tròn mắt: "?"

"Bên này cũng cần nặn nặn nè."

"Cút!"

5.

Đêm nay chắc chắn là một đêm không ngủ.

Phó Yến vì tác dụng của th/uốc mà chìm vào giấc ngủ sâu.

Vẫn còn nhớ trước khi ngủ, tôi đã cười cười thử lòng hắn: "Lão đại, ngài không sợ tôi đem ngài đi b/án à?"

Dù sao đây cũng là địa bàn của người khác. Chỉ cần động tay động chân một chút, thậm chí là hợp tác với kẻ đứng sau màn... Đến lúc đó Phó Yến ngã ngựa, tôi sẽ lên ngôi.

Phó Yến ngay cả mí mắt cũng lười nhấc lên, trông hệt như một con mèo không xươ/ng: "Con chó ta chọn, nhất định phải hộ chủ. Ngươi đang chất vấn ta đấy à?"

Tôi phấn khích: "Đâu có đâu ạ."

Chó là người bạn trung thành nhất của con người. Phó Yến nhận tôi làm chó con, nghĩa là tôi là người bạn trung thành nhất của hắn! Tôi là người nhà của hắn!

Ê...

Tôi vân vê hai đầu ngón tay vào nhau. Tiến triển này có phải hơi nhanh quá không nhỉ?

Nhưng mà cũng chẳng sao. Thời cổ đại gặp nhau vài ngày đã kết hôn rồi, tôi và Phó Yến thực ra cũng không tính là nhanh.

Vậy thì đợi Phó Yến tỉnh dậy, bảo hắn cho tôi một cái danh phận thôi.

Tôi giống như một chú cún con vừa nhận được món bảo vật yêu quý nhất, đi/ên cuồ/ng vẫy đuôi xoay vòng vòng, rồi lại bất động canh giữ bên cạnh Phó Yến.

Sao hắn lại đẹp thế nhỉ?

Trên đời sao lại có người trắng trẻo thế này? Hồng hào thế này? Lúc m/ắng người đôi mắt cứ như đang câu dẫn tôi? Lúc đá/nh người thì cái t/át cũng sướng thế này?

Có một miếng th!t thơm ngon thế này trước mắt, cún con căn bản không thể nhịn được.

Không ngủ được, không tài nào ngủ được!

Đột nhiên, tôi như sực nhớ ra điều gì đó.

Phải rồi, kẻ dám tính kế lão đại, tôi vẫn chưa xử lý xong đâu.

- Ngày hôm sau.

Trước cửa phòng Phó Yến quỳ rạp một đám người. Nhìn kỹ lại thì Quan Việt – đại ca khu phía Đông thành phố cũng đã tới. Thấy tôi xuất hiện, Quan Việt trừng mắt nhìn tôi đầy hằn học, nhưng ngay sau đó lại nhe răng trợn mắt kêu oai oái.

Tôi nắm ch/ặt nắm đ/ấm:

"Có quỳ cho tử tế được không? Nếu không để tôi đăng ký cho các người một khóa đào tạo xem tay chân nên đặt thế nào cho đúng nhé?"

Chao ôi, lão đại mà không có tôi thì biết làm sao đây? Chỉ có tôi mới có thể quỳ một cách ngay ngắn, chuẩn chỉnh thế này thôi. Lũ còn lại chẳng ai bằng nổi tôi cả.

Quan Việt lập tức im bặt, chỉ có biểu cảm trên mặt là quá sức phong phú, khiến người ta muốn lờ đi cũng khó.

Tôi hừ lạnh: "Quỳ cho ngoan ngoãn mà đợi đi."

Phó Yến vẫn chưa thức giấc. Tôi phải để anh ấy vừa mở mắt ra là thấy tôi ngay. Tôi chỉnh đốn lại quần áo, x/ác nhận không còn một nếp nhăn nào mới đi vào hầu hạ Phó Yến.

Quan Việt lại không nhịn được mà xúi giục đám đông:

"Các người nhìn xem! Hắn tự mình làm chó thì thôi đi, còn muốn chúng ta cũng phải làm chó theo hắn!"

Mọi người nhìn gã bằng ánh mắt như nhìn kẻ đần.

Này, ông anh có b/ệnh à?

Bọn tôi đều đã quỳ ở đây rồi, ông còn muốn bọn tôi gây chuyện? Nếu mà gây chuyện được thì anh em chúng tôi có đến mức sáng sớm tinh mơ đã phải lăn đến đây quỳ thế này không?

Cút cút cút! Đừng có cản trở bọn tôi nịnh bợ lão đại!

Vừa mới đóng cửa phòng lại.

Một vệt trắng lóa mắt bất ngờ x/é gió lao tới. Theo phản xạ, tôi chộp lấy cổ chân hắn.

Tiện đà kéo một cái.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
5 Lễ Vụ Chương 11
7 Hàng xóm độc ác Chương 11
8 Tư Nam Chương 9
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 530: Tích Sức Chờ Thời

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Em kế luôn muốn tôi đánh dấu

Chương 13
Mẹ tôi vì muốn ngồi vững cái ghế phu nhân hào môn mà không từ thủ đoạn. Bà nhốt tôi — một Alpha đang trong kỳ mẫn cảm vào phòng của em trai kế. Chẳng ai biết rằng, cậu em trai Omega có vẻ ngoài ôn hòa, thuần khiết ấy, tận sâu trong xương tủy lại là một con sói vô cùng tàn nhẫn. Nó miết nhẹ lên tuyến thể đang sưng đỏ của tôi, cất giọng mỉa mai: "Đúng là thứ phế vật không quản nổi cái nửa thân dưới." Tôi chật vật nhặt từng ống thuốc ức chế rơi vãi trên sàn, co rúm người nép vào góc phòng. Sau này, để trốn tránh đứa em kế này, tôi chọn chuyển hẳn vào ký túc xá trường. Cho đến một ngày... Tôi bị lừa về nhà. Cậu em Omega ấy chơi trò đảo lộn đất trời, trói gặt tôi trên giường. Tuyến thể tỏa tràn pheromone dẫn dụ của nó suýt chút nữa là dán chặt vào môi răng tôi. Thấy tôi dửng dưng không động đậy, nó bất mãn nhíu mày: "Anh trai, nửa thân dưới của anh hỏng rồi đấy à?"
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
0
Tôi vẫn yêu em Chương 16.
Buôn khí vận Chương 11
Lễ Vụ Chương 11