Tôi hạnh phúc đến mức muốn n/ổ tung! Mặt tôi đỏ bừng, trên mặt lộ ra vài phần thẹn thùng đúng mực, dè dặt nói:

"Lão đại, ngài bi/ến th/ái thật đấy!"

Phó Yến kinh hãi trợn tròn mắt: "?"

"Bên này cũng cần nặn nặn nè."

"Cút!"

5.

Đêm nay chắc chắn là một đêm không ngủ.

Phó Yến vì tác dụng của th/uốc mà chìm vào giấc ngủ sâu.

Vẫn còn nhớ trước khi ngủ, tôi đã cười cười thử lòng hắn: "Lão đại, ngài không sợ tôi đem ngài đi b/án à?"

Dù sao đây cũng là địa bàn của người khác. Chỉ cần động tay động chân một chút, thậm chí là hợp tác với kẻ đứng sau màn... Đến lúc đó Phó Yến ngã ngựa, tôi sẽ lên ngôi.

Phó Yến ngay cả mí mắt cũng lười nhấc lên, trông hệt như một con mèo không xươ/ng: "Con chó ta chọn, nhất định phải hộ chủ. Ngươi đang chất vấn ta đấy à?"

Tôi phấn khích: "Đâu có đâu ạ."

Chó là người bạn trung thành nhất của con người. Phó Yến nhận tôi làm chó con, nghĩa là tôi là người bạn trung thành nhất của hắn! Tôi là người nhà của hắn!

Ê...

Tôi vân vê hai đầu ngón tay vào nhau. Tiến triển này có phải hơi nhanh quá không nhỉ?

Nhưng mà cũng chẳng sao. Thời cổ đại gặp nhau vài ngày đã kết hôn rồi, tôi và Phó Yến thực ra cũng không tính là nhanh.

Vậy thì đợi Phó Yến tỉnh dậy, bảo hắn cho tôi một cái danh phận thôi.

Tôi giống như một chú cún con vừa nhận được món bảo vật yêu quý nhất, đi/ên cuồ/ng vẫy đuôi xoay vòng vòng, rồi lại bất động canh giữ bên cạnh Phó Yến.

Sao hắn lại đẹp thế nhỉ?

Trên đời sao lại có người trắng trẻo thế này? Hồng hào thế này? Lúc m/ắng người đôi mắt cứ như đang câu dẫn tôi? Lúc đ/á/nh người thì cái t/át cũng sướng thế này?

Có một miếng thịt thơm ngon thế này trước mắt, cún con căn bản không thể nhịn được.

Không ngủ được, không tài nào ngủ được!

Đột nhiên, tôi như sực nhớ ra điều gì đó.

Phải rồi, kẻ dám tính kế lão đại, tôi vẫn chưa xử lý xong đâu.

- Ngày hôm sau.

Trước cửa phòng Phó Yến quỳ rạp một đám người. Nhìn kỹ lại thì Quan Việt – đại ca khu phía Đông thành phố cũng đã tới. Thấy tôi xuất hiện, Quan Việt trừng mắt nhìn tôi đầy hằn học, nhưng ngay sau đó lại nhe răng trợn mắt kêu oai oái.

Tôi nắm ch/ặt nắm đ/ấm:

"Có quỳ cho tử tế được không? Nếu không để tôi đăng ký cho các người một khóa đào tạo xem tay chân nên đặt thế nào cho đúng nhé?"

Chao ôi, lão đại mà không có tôi thì biết làm sao đây? Chỉ có tôi mới có thể quỳ một cách ngay ngắn, chuẩn chỉnh thế này thôi. Lũ còn lại chẳng ai bằng nổi tôi cả.

Quan Việt lập tức im bặt, chỉ có biểu cảm trên mặt là quá sức phong phú, khiến người ta muốn lờ đi cũng khó.

Tôi hừ lạnh: "Quỳ cho ngoan ngoãn mà đợi đi."

Phó Yến vẫn chưa thức giấc. Tôi phải để anh ấy vừa mở mắt ra là thấy tôi ngay. Tôi chỉnh đốn lại quần áo, x/á/c nhận không còn một nếp nhăn nào mới đi vào hầu hạ Phó Yến.

Quan Việt lại không nhịn được mà xúi giục đám đông:

"Các người nhìn xem! Hắn tự mình làm chó thì thôi đi, còn muốn chúng ta cũng phải làm chó theo hắn!"

Mọi người nhìn gã bằng ánh mắt như nhìn kẻ đần.

Này, ông anh có bệ/nh à?

Bọn tôi đều đã quỳ ở đây rồi, ông còn muốn bọn tôi gây chuyện? Nếu mà gây chuyện được thì anh em chúng tôi có đến mức sáng sớm tinh mơ đã phải lăn đến đây quỳ thế này không?

Cút cút cút! Đừng có cản trở bọn tôi nịnh bợ lão đại!

Vừa mới đóng cửa phòng lại.

Một vệt trắng lóa mắt bất ngờ x/é gió lao tới. Theo phản xạ, tôi chộp lấy cổ chân hắn.

Tiện đà kéo một cái.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn trai kẹo cao su

Chương 16
Sau khi chia tay, Tần Dịch đã tự sát. Còn tôi, tôi trọng sinh trở về năm Tần Dịch vẫn còn là trai thẳng mới 19 tuổi. Cái kết của việc cùng nhau liều mình đối đầu với cả thế giới quá đau đớn. Vì vậy, được sống lại lần nữa, tôi quyết định tránh xa hắn. Thế nhưng Tần Dịch lại như một miếng kẹo cao su đã thành tinh, bám dai như đỉa, không thể hất ra, mắng không chịu đi, đánh không chịu chạy. Thậm chí, hắn còn tự học cách bẻ cong chính mình. Tôi tức đến run cả người. Còn hắn thì lại hưng phấn vô cùng: "Đừng run quá, tôi không chịu nổi đâu."
52.9 K
5 XÓA DẤU ẤN Chương 6
10 NGƯỜI MAI TÁNG Chương 395: Hoạt sát ở vùng ngoại ô

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Em Trai Chuyển Giới, Cả Nhà Thành Siêu Sao

Chương 6
Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, em trai lén đặt vé máy bay đi Thái Lan. Tôi giả vờ không biết chuyện, còn chuyển cho nó 20.000 làm phí du lịch. Kiếp trước, tôi không những ngăn cản em trai, mà còn mách với bố mẹ. Vì thế, nó đã hận tôi suốt sáu năm trời. Nhân lúc tôi đi hưởng tuần trăng mật ở nước ngoài, nó bán tôi và chồng vào khu lừa đảo. Nhìn thấy cảnh tôi bị đánh gãy cả hai chân trong video, nó cười điên cuồng: "Sống chết có số cả! Tất cả đều là do chị tự chuốc lấy!" "Chị hủy hoại cuộc đời em, em cũng phải khiến chị đau khổ cả đời!" "Năm đó sao chị phải ngăn cản em ra nước ngoài?" Chồng tôi liều mạng xông lên cứu tôi, nhưng bị đám người kia dùng gậy đánh đến chết. Sống những năm tháng ngậm đắng nuốt cay, khi trở về nước, ngôi mộ bố mẹ đã phủ đầy cỏ dại. Tôi tắt thở trong bất mãn. Mở mắt lần nữa, tôi trở về ngày em trai lén đặt vé máy bay.
Hiện đại
Hài hước
Trọng Sinh
0