Ngày hôm sau, tôi theo Bạch Khê đến trại trẻ mồ côi.

Bạch Khê bước xuống xe, nhìn thấy chiếc xe tải cỡ lớn phía sau liền hỏi tôi đó là gì.

"Quà em chuẩn bị đấy."

Bạch Khê im lặng một lúc: "Vậy nên đêm qua em đột nhiên ra ngoài, sáng nay lại không thấy đâu là vì việc này?"

"Đúng vậy."

Hôm qua sau khi được Bạch Khê đồng ý, tôi đã lập tức đến kho bí mật không ai biết. B/án hết những đồ vật giá trị từ kiếp trước cất giữ trong đó. Rồi sáng sớm lại đến siêu thị m/ua sắm những thứ này.

Số tiền đó vốn là con đường lui tôi chuẩn bị cho kiếp trước, để từ bỏ tất cả đưa Bạch Khê đi xa, không ngờ kiếp này lại có dịp dùng đến.

Tôi cười nói với hắn: "Nơi này cũng coi như là nhà của đội trưởng Bạch, lần đầu theo đội trưởng về nhà, em phải chuẩn bị chút lễ vật hậu hĩnh, để lại ấn tượng tốt với phụ huynh chứ."

Bạch Khê nghe vậy khẽ gi/ật mình.

Khi hiểu ra ý tôi nói gì, đôi tai hắn đỏ ửng lên.

...

Sau khi dỡ hết đồ đạc, tôi đi tìm Bạch Khê.

Trong trại trẻ có một thảm cỏ rộng lớn. Bạch Khê lúc này đang ngồi trên đó, bị lũ trẻ vây quanh. Quần áo của bọn trẻ tuy nhìn cũ nhưng được giặt sạch sẽ. Thậm chí còn tốt hơn cả trang phục của viện trưởng.

Từng đứa không b/éo nhưng cũng không g/ầy gò suy dinh dưỡng.

Thấy tôi đến bên Bạch Khê, chúng tò mò phàn nàn: "Sao không phải là anh Lục?"

Nhưng khi thấy những món quà tôi chuẩn bị, chúng lập tức đổi "anh Lục" thành "anh Giang".

Từng đứa cười đùa, vô cùng hoạt bát. Nhìn là biết ngày thường được chăm sóc chu đáo.

Giữa tiếng reo hò, tôi quay sang nhìn Bạch Khê cười đắc thắng. Tôi nói, đội trưởng Bạch, bác sĩ Lục cũng keo kiệt quá nhỉ.

Bạch Khê bất lực: "Không phải ai cũng hào phóng như em được."

"Vậy nên." Tôi vô tư khoác vai Bạch Khê, áp sát lại cười khẽ nói: "Đẹp trai, giàu có, hào phóng, thể lực lại tốt. Đội trưởng Bạch, các vị phụ huynh nhí đã công nhận em rồi, anh cũng phải xem xét em một chút đi chứ."

Tôi tưởng Bạch Khê sẽ như mọi khi lảng tránh câu hỏi.

Không ngờ hắn lại khác thường, chăm chú nhìn tôi. Nhìn một lúc rồi nghiêm túc hỏi: "Giang Hiểu Thần, đôi khi tôi thực sự tò mò không biết em học những chiêu tán tỉnh và lời đường mật này ở đâu."

"Lúc đầu cũng rất đ/au đầu." Tôi thành thật trả lời, "Nhưng về sau thì thuần thục hẳn."

Bạch Khê nhíu mày: "Thuần thục?"

Tôi gật đầu: "Vì sau này phát hiện ra chỉ cần nói và làm theo bản năng là được."

Tôi đưa tay, lén áp lên tay hắn dưới lớp vải áo sơ mi, "Như lần này em chuẩn bị nhiều thứ như vậy, không chỉ muốn giúp đỡ chúng mà thực sự muốn được chúng công nhận, muốn anh cân nhắc về tôi nhiều hơn."

"Nên Bạch Khê à, những lời em nói với anh, những việc em làm cho anh đều xuất phát từ trái tim. Mục đích duy nhất chính là anh. Em thực sự muốn được ở bên anh."

Rất muốn.

Ánh mắt chạm nhau, vẫn là Bạch Khê đầu tiên quay đi.

Hắn khẽ nói: "Mồm mép dẻo quẹo." Nhưng không rút tay lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 Người Dọa Ma Chương 12
6 LẨU ĐÊM Chương 8
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
9 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng lén lấy sữa bột của con tôi cho cháu ngoại, tôi đổi thành bột mì, 5 tháng sau chị chồng ôm con hớt hải chạy đến tìm tôi.

Chương 28
Số tiền này, tôi trích ra từ "quỹ mẹ bỉm" của chính mình. Đó là khoản tiền tôi đã kiên quyết dành ra hàng tháng từ tiền lương ngay từ khi mang thai, một phần quản lý tài sản gia đình chuyên biệt, với mục đích không để chi phí cho con cái làm ảnh hưởng đến kế hoạch tài chính bình thường của gia đình nhỏ.
0