Đã lâu lắm rồi tôi không đến phòng giam.
Mở cửa bước vào bóng tối dày đặc.
Tôi bước tới chính giữa căn phòng rồi từ từ quỳ gối xuống.
Phòng không có cửa sổ, khi đèn tắt chỉ còn đèn camera đỏ rực ở bốn góc trần nhà chớp tắt.
Trong không gian tĩnh lặng, tôi nghe rõ nhịp tim hỗn lo/ạn của chính mình.
Ký ức về cảnh tượng k/inh h/oàng trong bệ/nh viện không thể ngăn trỗi dậy.
Lâm Kỳ chỉ vào tờ giấy phẫu thuật, nước mắt nước mũi giàn giụa diễn kịch:
"Ngài Vinh đừng trách A Lễ. Tôi bắt cậu ấy đưa đi phẫu thuật. Vì ngài gh/ét pheromone nên cậu ấy mãi không chịu đến với tôi. Tôi đành phải c/ắt bỏ tuyến thôi."
Để tăng độ thật, hắn còn nói thêm: "Chúng tôi thực lòng yêu nhau."
Kịch bản hoàn hảo không tì vết.
Kết cục là Vinh Ti Kỳ x/é tan tờ giấy, giọng đầy tiếc nuối:
"Tiếc thật, hai người không thể đến với nhau nữa rồi."
"Omega siêu ưu tú nếu không được đ/á/nh dấu vĩnh viễn, một khi bị phát hiện, sẽ trở thành vật quý hiếm trong mắt chính phủ."
"Bị ép chọn một Alpha có độ tương thích cực cao làm bạn đời."
"Phải cảm ơn Lâm Kỳ thật."
"Một Alpha vì tôi, phải cắn răng giả Omega để nói dối."