Mời chào người ta à, đây là chuyện tôi thường làm.

Mấy năm mở quán cơm nhỏ, ngày thường ngoài nấu cơm ra thì chỉ có ra ngoài mời chào người.

Ngày thường quán ăn nhỏ của chúng tôi chuyên làm những món cơm nhà thường ngày, các hộ gia đình ở tòa nhà này đều là khách hàng của chúng tôi.

Thế nhưng chỉ dựa vào 6 hộ gia đình thì không đủ, may thay tòa nhà chúng tôi có rất nhiều phòng cho thuê, những người thuê phòng mới cũng thường xuyên chuyển đến.

Công việc của Mộng Mộng là quản lý tài sản nên nhân viên bảo vệ sẽ thông báo ngay cho em ấy khi có người thuê mới chuyển vào tòa nhà.

Còn Hách Soái là ông chủ lớn của tòa nhà, mọi thứ cho thuê đều là tài sản của anh ấy.

Ngày thường Hách Soái gh/ét nhất giao lưu với người lạ, thế nên có khách thuê mới tới, bà chủ nhà là tôi sẽ phải lo việc thu tiền nhà này.

Vì vậy, tôi cũng có thể tận dụng cơ hội làm quen với những người thuê nhà mới để hỏi xem họ có muốn nhập hội quán ăn nhỏ ở số 601 của chúng tôi không.

Những có lẽ vì do vừa chuyển nhà tới nơi mới, nên mỗi lần tôi đến nhà, người thuê nhà mới vẫn luôn vô cùng cảnh giác.

May thay khả năng ăn nói của tôi không tệ, cũng có thể mời chào thêm khách hàng mới.

Chỉ là những người thuê nhà mới này, tới nhanh đi cũng nhanh...

Chỉ là thế nào tôi cũng không ngờ rằng, người thuê phòng 202 lần này lại là em gái hàng xóm của tôi, Hoàng Thanh Thanh!

Đầu tiên hai chúng tôi sững sờ nhìn nhau mấy giây, sau đó đồng thanh kêu lên.

"Là Thanh Thanh hả?"

"Hạ, chị Hạ Kiều! Sao chị lại ở đây!"

Sau đó Hoàng Thanh Thanh nhìn tôi đầy khó tin, vội vàng tóm lấy bả vai tôi, sau khi x/á/c nhận thật sự là tôi, cô ấy liền kéo tôi vào nhà.

"Chị Hạ Kiều, chị cũng bị cuốn vào Có M/a sao?"

Thanh Thanh kéo tôi, hỏi tôi có biết một trò chơi có tên là Có M/a không.

Nhưng tôi nghe xong chỉ lắc lắc đầu, sau đó hỏi ngược lại cô ấy Có M/a là cái gì.

Nghe tôi nói vậy, Thanh Thanh hơi nhíu mày lại, sau đó hỏi tình hình của tôi.

Mà sau khi cô ấy biết tôi đã ở đây ba năm thì con ngươi trợn trừng của cô ấy gần như sắp rớt ra ngoài.

"Chị Hạ Kiều! Ba năm này, chị thật sự chưa từng gặp chuyện kỳ lạ nào sao?"

Chuyện kỳ lạ...

"Cách vài ngày sẽ có người chuyển đi có tính là chuyện kỳ lạ không?"

Chỉ là khi nghe tôi nói chuyển đi, Hoàng Thanh Thanh lại nhảy dựng lên.

"Chuyển đi tính là chuyện kỳ lạ gì chứ! Em là nói..."

Nói đến đây, giọng của Thanh Thanh lập tức hạ thấp.

"Ý em là, chị Hạ kiều có từng nhìn thấy ở đây có người ch*t không ấy..."

Người ch*t à, ngược lại còn thấy thường xuyên...

Thế nhưng bây giờ trong thành phố nhân khẩu đông đúc như thế, có tòa nhà nào chưa từng xảy ra t/ai n/ạn gì đâu?

Song tôi là bà chủ lớn, tất nhiên điều cấm kỵ nhất là nói đến chuyện của người ch*t, thế nên tôi nhanh chóng chuyển đổi chủ đề câu chuyện.

"Đúng rồi, nhà chỗ chúng ta tương đối cũ, nếu như gặp phải mất điện, rỉ nước, em có thể gọi 1337474741, đó là người quản lý tài sản chỗ chúng ta tên Hách Mộng, em ấy sẽ giúp em xử lý vấn đề của căn nhà."

Nghe thấy lời này, Thanh Thanh gật đầu.

"Chị Hạ Kiều, sao thang máy chỗ các chị không có tầng 4 vậy?"

Nghe Thanh Thanh nói như vậy, tim tôi như lỡ nhịp.

Tôi cũng không thể nói cho cô ấy biết đó là do chồng tôi bị dở hơi, nên mới khoét mất nút bấm tầng 4 của thang máy đâu nhỉ?

Vì vậy tôi chỉ có thể ngại ngùng nói với cô ấy...

"Chỗ chúng ta không có tầng 4."

Nghe đến đây, Thanh Thanh lập tức sững người ngay tại chỗ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
11 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày lành đã đến

Chương 6
Năm thứ hai đính hôn với Chu Tự Lễ, bạch nguyệt quang của hắn quay về. Hắn tìm tôi thương lượng: "Tống Chiêu Ý, chúng ta là hôn sự liên minh, không nói tới tình cảm, chỉ bàn lợi ích, hôn lễ có thể cử hành đúng kỳ hạn." "Nhưng ngươi đừng làm khó Tinh Tinh, cô ấy không giống chúng ta." Tôi mỉm cười đáp: "Được thôi." Ngày hôm sau liền trả lại vật tin đính hôn. Đồng ý lời cầu hôn của kẻ tử địch với hắn. Xác thực chúng ta không giống nhau. Người muốn cùng ta liên minh hôn nhân, xếp hàng dài có thể thành rồng. Hắn đứng thứ mấy? Không lâu sau, Chu Tự Lễ hối hận tìm đến cầu xin. Tôi nhạt nụ cười đưa thiệp mời hôn lễ cho hắn, "Ngại quá, tân lang đã có người khác rồi." #NORE
Hiện đại
Ngôn Tình
Tình cảm
8
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 10: Chiếm tiết thì đã sao!