Bác tài vội vàng làm theo, rồi chần chừ hỏi: "Vị bác sĩ này... có vấn đề gì sao ngài?"
"Bác sĩ ư?" Hách Lăng Châu cười khẩy một tiếng, giọng lạnh lẽo: "Tuyến thể của Sở Tiểu Cửu đã sớm khỏi hẳn rồi, làm gì cần đến bác sĩ chứ?"
"Phải gọi là đồng bọn thì đúng hơn."
Hắn bấm số gọi cho thư ký.
Gửi thông tin của bác sĩ kia qua, căn dặn: "Điều tra cho kỹ, bất kể là giúp Sở Tiểu Cửu giả b/ệnh mở giấy chứng nhận y tế giả, hay lợi dụng nghề nghiệp để tuồn mối qu/an h/ệ sang tài xế của tôi. Gã bác sĩ này đều phải trả giá đắt!"
"Bác sĩ vô tội mà!"
Tôi ngồi ngay bên cạnh Hách Lăng Châu, với tay muốn níu lấy cánh tay hắn, van xin hắn đừng làm phiền bác sĩ.
Nhưng lại chẳng thể chạm nổi vào hắn.
Hách Lăng Châu có thân phận cao quý, nắm giữ khối tài sản khổng lồ cùng nguồn vốn đủ sức lũng đoạn thị trường tại Quốc gia đ/ộc lập Miến Điện.
Đến cả Tổng thống cũng là đồng minh của hắn.
Việc h/ủy ho/ại sự nghiệp của một bác sĩ đối với hắn dễ như trở bàn tay.
Đột nhiên, một giọt nước mắt xuyên qua lòng bàn tay của Hách Lăng Châu.
Tôi khựng lại.
Nhận ra đó là nước mắt của chính mình.
Hóa ra tôi vẫn luôn vô dụng.
Hồi bé không có cách nào bảo vệ được Hách Lăng Châu.
Hiện tại lại chẳng có cách nào bảo vệ chính mình và những người từng giúp đỡ mình.
Chắc là vì thấy tuyệt vọng quá nên mới bật khóc.
Chương 6:
Chắc chắn không phải là vì đ/au buồn đâu.
Không phải đâu...
Hách Lăng Châu cúp điện thoại.
Xe cũng vừa vặn tới nơi.
Tôi lẽo đẽo theo hắn bước vào cánh cửa bí mật của một nhà hàng.
Gặp được ngài Tổng thống.
"Hách này, người bí ẩn luôn giúp đỡ chúng ta đột nhiên mất liên lạc rồi."
Ngài Tổng thống vào thẳng vấn đề: "Ngoại trừ lần mất liên lạc vỏn vẹn ba ngày vào hai năm trước, suốt thời gian qua, cô ấy luôn đều đặn âm thầm gửi cho tôi tình hình mới nhất của Hách Lẫm."
"Giúp chúng ta sớm đề phòng được mấy đợt xâm phạm vũ trang và đá/nh lén do Hách Lẫm khơi mào, hơn nữa chưa từng đòi hỏi th/ù lao."
"Tôi linh cảm, rất có thể cô ấy đã xảy ra chuyện rồi."
Hách Lăng Châu điềm tĩnh và chăm chú: "Cô ấy?"
"Đúng vậy." Ngài Tổng thống đáp: "Trên tài liệu mật, người đó lấy bí danh là Janine, nghe rõ ràng là tên phụ nữ."
"Janine." Hách Lăng Châu có chút thẫn thờ, lẩm nhẩm đá/nh vần từng chữ: "J-a...n-i-n-e."
Ánh mắt hắn khẽ lóe lên, vừa toan nói gì đó thì điện thoại trong túi bỗng rung lên bần bật.
Hách Lăng Châu buông lời xin lỗi.
Tuân theo nguyên tắc hợp tác thẳng thắn, hắn bật loa ngoài.
"Hội trưởng."
Giọng nói của bác sĩ gia đình vang lên: "Cậu Sở cậu ấy... tắt thở mất rồi!"