2

Tâm trạng duy nhất hiện tại của tôi là khao khát muốn được gặp họ ngay lập tức. Thế là tôi không ngừng nghỉ chạy thục mạng về nhà.

Sự xuất hiện đột ngột của những dòng bình luận kỳ lạ kia chỉ khiến tôi kinh ngạc trong vài giây, rồi chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm nữa. Bởi vì tôi đã nhìn thấy con trai mình, Bùi Tinh Nguyên.

Cậu bé gần bốn tuổi, gương mặt hoàn toàn thừa hưởng những ưu điểm từ nhan sắc của tôi và bố nó, ngũ quan đoan chính, vô cùng khôi ngô. Chỉ là, gương mặt non nớt ấy lại mang nét trầm ổn không thuộc về lứa tuổi này, và giữa lông mày thấp thoáng một nỗi u uất nhàn nhạt.

Thấy tôi, con ngươi thằng bé hơi giãn ra, định gọi tôi theo bản năng. Nhưng có lẽ nhớ đến vô số lần trước đây tôi đều tỏ ra mất kiên nhẫn và bỏ mặc nó, rốt cuộc thằng bé vẫn không gọi thành tiếng. Nó cứ đứng đó, im lặng và lúng túng.

Nhìn con như vậy, tim tôi nhói lên một cơn đ/au xót, nỗi chua xót lan tỏa khắp lồng ngựk. Tôi lập tức bước nhanh đến trước mặt con.

Bình luận lại hiện ra:

- Lê Thính Ngô định làm gì vậy? Không lẽ định ra tay với tiểu phản diện đấy chứ?

- Trời đất, hóa ra phản diện nhỏ lúc bé còn bị bạo hành gia đình à, hèn gì sau này hắc hóa.

- Tiểu phản diện cũng tội nghiệp thật, trông xinh xắn thế kia mà Lê Thính Ngô cũng xuống tay được.

- Á á á Lê Thính Ngô là đồ đại á/c nhân, thật muốn thò tay vào màn hình vả cho mấy phát quá.

- Lê Thính Ngô sao không biến đi cho rồi... Ơ kìa...

...

Dòng bình luận đột nhiên dừng lại. Bởi vì cảnh tượng mà họ dự đoán đã không xảy ra.

Tôi ngồi thụp xuống, vươn tay ôm ch/ặt Bùi Tinh Nguyên vào lòng. Một tay xoa lưng con, một tay xoa sau gáy nó. Thật sự áp sát vào rồi, tôi nhìn gương mặt đáng yêu của bé con mà thơm lấy thơm để mấy cái liền.

Cảm giác mịn màng và mềm mại, chỉ là gương mặt nhỏ nhắn có chút lạnh lẽo. Tôi cảm nhận được người nhỏ bé trong lòng mình hoàn toàn cứng đờ, đôi mắt mở to đầy vẻ không thể tin nổi. Nhớ lại cảm giác vừa rồi, tôi không kìm được, lại ghé sát vào hôn thêm mấy cái nữa. Gương mặt nhỏ vốn dĩ lạnh lẽo giờ đã nóng bừng lên.

Đúng lúc đó, ở lối ra vào có tiếng động. Là Bùi Tịch Hàn đã về.

Mở cửa thấy cảnh tôi đang ôm con trai, gương mặt lạnh lùng của anh hiện rõ vẻ kinh ngạc. Cũng đúng thôi, bởi vì bình thường tôi chẳng mấy khi quan tâm đến Bùi Tinh Nguyên, nói gì đến chuyện gần gũi như thế này.

Tôi nhẹ nhàng buông Bùi Tinh Nguyên đang ngơ ngác ra, đứng dậy xoa xoa đỉnh đầu nó. Sau đó bước lên phía trước lôi Bùi Tịch Hàn lại.

Chụt chụt chụt, hôn ông chồng đẹp trai một cái thật kêu nào.

Anh Alpha này thực sự quá cao rồi. Thế nên tôi phải kiễng chân lên, hai tay bám vào vai anh để giữ thăng bằng. Khi cánh môi chạm vào gò má anh, phản ứng cũng tương tự như vậy, thân hình Bùi Tịch Hàn lập tức như bị đóng băng.

Vì thế tôi thỏa sức hôn thêm rất nhiều cái. Cho đến khi Bùi Tịch Hàn lùi lại nửa bước, giọng nói cứng nhắc vang lên: "Lê Thính Ngô, em đang làm gì vậy?"

Dòng bình luận cũng bùng n/ổ:

- Gì vậy gì vậy?

- Đây lại là chiêu trò gì nữa đây?

- À, Lê Thính Ngô lại có bài mới rồi.

- Sự tình kỳ quái ắt có điềm báo.

- Còn phải nghĩ à, chắc chắn lại định đưa ra yêu cầu vô lý gì với Bùi Tịch Hàn đây mà. Thật không hiểu nổi tại sao phản diện vốn lạnh lùng mà cứ hết lần này đến lần khác chịu thiệt thòi ở chỗ pháo hôi Lê này vậy.

- Chắc là nể tình đứa con thôi, nếu không tôi đã đ/á văng cái đồ ng/u ngốc này từ lâu rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
8 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm