Tình yêu không biên giới

Chương 7

09/05/2025 15:05

Phải công nhận, Lăng Thu là một học trò cực kỳ nghe lời.

Hà Dĩ Xuyên bảo gì anh ta làm nấy.

Để hoàn thành nhiệm vụ mà Hà Dĩ Xuyên giao cho tôi, anh ta còn đuổi theo tôi đến tận nhà.

“Đàn em Quý Noãn, phần tổng qu/an t/ài liệu này của em có vấn đề lớn, hoàn toàn thiếu logic, nên..."

Từ bối cảnh nghiên c/ứu đến tài liệu tham khảo, anh ta còn khắt khe hơn cả Hà Dĩ Xuyên, phê bình luận văn của tôi không đáng một xu, chỉ thiếu việc xóa hết viết lại giúp tôi.

Nhưng con bạn thân của tôi cứ liên tục gửi ảnh các bác sĩ đẹp trai bắt tôi chọn người đẹp nhất.

Nào là trai tơ ngọt ngào, nào là soái ca bá đạo, lại còn cả mẫu đàn ông trưởng thành phong độ.

Tôi giấu điện thoại dưới sách vở, lướt xem từng tấm hình, nhìn đến mức nước miếng chảy dòng dòng, mặt đỏ bừng như lửa đ/ốt.

Lăng Thu tự nói tự nghe đến mức kiệt sức, dựa vào bàn ngủ thiếp đi.

Thấy anh ta ngủ không thoải mái, tôi khẽ lay tỉnh: “Đàn anh, lên giường ngủ đi."

Lúc này Lăng Thu đã ngủ mơ màng, không nói hai lời liền trèo lên giường tôi.

Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa.

Chắc là mẹ gọi xuống ăn cơm.

Tôi cất ảnh trai đẹp, lon ton chạy ra mở cửa.

Vừa mở cửa, tôi đứng hình.

Sao lại là Hà Dĩ Xuyên?

Anh nhìn tôi, lại thấy Lăng Thu đang nằm trên giường tôi, thẳng thừng chất vấn: "Hai người đang làm gì thế?"

Tôi định giải thích thì Lăng Thu đã tỉnh giấc. Vừa thấy Hà Dĩ Xuyên, đầu óc anh ta lập tức tỉnh táo:

"Thưa giáo sư, em đang giám sát đàn em học bài ạ."

"Ồ? Giám sát đến tận trên giường à? Còn em thì mặt đỏ lên thế kia là sao?"

Hà Dĩ Xuyên khoanh tay, quay sang nhìn tôi với ánh mắt âm u.

"Không... không phải đâu ạ, bọn em chỉ..."

Chưa kịp nói hết câu, giọng oang oang của mẹ tôi đã c/ắt ngang: "Cơm chín rồi con ơi!"

Hà Dĩ Xuyên nghe vậy liền xoay người vào bếp giúp mẹ tôi xới cơm dọn mâm.

Tôi và Lăng Thu ngồi đối diện nhau trên bàn ăn, ánh mắt lúng túng.

Trong lòng vẫn canh cánh muốn giải thích với Hà Dĩ Xuyên, tôi bước vào nhà bếp.

Anh không phát hiện tôi tới, vẫn chăm chú xới cơm.

Tôi dùng ngón tay chọc nhẹ vào lưng anh - không phản ứng.

Chọc mạnh hơn - vẫn tập trung vào việc riêng.

Đẩy mạnh một cái, anh mới gi/ật mình quay lại.

"Sau lưng thầy mất cảm giác rồi à? Em chọc mấy lần mà không biết gì cả." Tôi chỉ tay về phía lưng anh.

Đôi mắt phượng thoáng chút bối rối, nhưng anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: "Lúc nãy thầy không để ý."

Nói rồi anh nhanh chóng rời khỏi bếp.

Nhìn bóng lưng thẳng tắp đang rời đi, lòng tôi dâng lên sự tò mò khó tả.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xương Cốt

Chương 17
Phục Thu xưa nay vốn dĩ nhận mệnh. Thủa còn để chỏm, thầy bói xem xương, bảo rằng nàng cốt nhẹ mệnh hèn, kiếp này chỉ có thể làm nghề bán phấn buôn hương. Gặp lúc gia cảnh khốn cùng, người cha chẳng chút đắn đo, đem nàng bán thẳng vào lầu xanh. Thời thiếu nữ treo bảng tiếp khách, bà tú nói nàng tuy dung mạo mỹ diễm, nhưng nét mặt lại thê lương đáng thương, hạng khách tìm đến tuyệt chẳng phải phường thiện lương. Quả nhiên, cứ cách dăm ba bữa, nàng lại phải chịu một trận hành hạ đọa đày. Đến độ trung niên, nhan sắc tàn phai, nàng gả làm vợ kẻ thương nhân. Láng giềng bàn tán rằng nàng môi mỏng mắt cáo, e là hạng chẳng chịu an phận thủ thường. Chẳng bao lâu sau, lời ra tiếng vào bủa vây, gã thương nhân không chịu thấu điều tiếng, đã đuổi nàng ra khỏi cửa vào một đêm mưa gió mịt mùng. Dẫu là như thế, nàng chưa từng oán hận người đời, chỉ tự trách bản thân mình bạc mệnh. Lúc hấp hối, lão thầy bói năm xưa say khướt đi ngang qua, lớn tiếng khoác lác với đám đông rằng: "Hai mươi năm trước, ta ở ngoại bang có gặp một con nhỏ, tuổi còn xuân xanh mà đã có tư chất nghiêng nước nghiêng thành." "Ta giả mù, xem xương cho nó, bảo rằng nó mạng hèn, cả đời này chỉ có thể làm kỹ nữ, làm ca nhi." "Các người đoán xem sao, cả nhà bọn họ đều tin sái cổ!"
Báo thù
Cổ trang
Linh Dị
27