Tạ Cảnh Hoài và Lâm Dư là thanh mai trúc mã, từng hứa sẽ nắm tay nhau đi đến bạc đầu.
Một người là alpha trội cấp S, người thừa kế của gia tộc danh giá. Một người chỉ là beta bình thường, không pheromone, không thể đá/nh dấu, càng không thể xoa dịu những kỳ mẫn cảm ngày một nguy hiểm của người mình yêu.
Khi Tạ Cảnh Hoài nhập viện vì tuyến thể rạn vỡ, nhà họ Tạ lập tức đưa một omega có độ tương thích chín mươi sáu phần trăm đến bên anh. Lâm Dư buộc phải rời đi, nhưng chiếc xe chở cậu đã gặp t/ai n/ạn giữa cơn mưa lớn.
Năm năm sau, Lâm Dư tỉnh lại trong cơ thể của một alpha xa lạ.
Ngày gặp lại, Tạ Cảnh Hoài đang dắt tay một đứa trẻ có gương mặt giống hệt Lâm Dư thuở nhỏ.
Anh nhìn chằm chằm vào người xa lạ trước mặt, khàn giọng hỏi:
“Ninh tiên sinh, chúng ta thật sự chưa từng gặp nhau sao?”