Hôm nay Tổng giám đốc Đường đặc biệt dễ nổi nóng.
Không, không chỉ hôm nay, mà mấy ngày gần đây anh ấy đều rất dễ nổi nóng.
Vết sưng đỏ ở khóe miệng anh ấy mấy ngày rồi vẫn chưa hết hẳn.
Tôi pha một tách trà kim ngân hoa mang vào phòng cho anh ấy, anh ấy liếc mắt nhìn, nói ngắn gọn: "Cà phê."
Tôi đẩy ly trà về phía trước: "Tổng giám đốc Đường, khóe miệng anh mãi chưa khỏi hẳn, uống cái này giải nhiệt đi."
Ánh mắt Đường Tiêu Minh "xoẹt" một cái đ/âm thẳng vào mặt tôi: "Cậu nghĩ tôi bị nhiệt miệng à?"
"Hả... Không phải sao?"
Chẳng phải chính anh nói thế sao?
"Cậu thấy cái này giống bị nhiệt không?"
"Thì, có lẽ, đại khái, cũng... không phải?"
"Tôi đúng là rất bức bối."
"..." Im lặng.
Đường Tiêu Minh đột nhiên cầm điện thoại lên, thao tác vài cái rồi đẩy về phía tôi.
Điện thoại phát ra đoạn ghi âm, có lẽ là vô tình thu được, mở ra liền nghe tiếng sột soạt.
Sau đó là một tiếng "chụt" chấn động.
Trái tim tôi rung lên dữ dội cùng với giọng nói bực bội của Đường Tiêu Minh trong đoạn ghi âm.
"Diệp Sâm! Cậu đi/ên rồi à!!!"
Trời ơi, làm trợ lý cho anh ấy bao năm nay, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy giọng điệu kích động như vậy.
Giọng tôi say khướt:
"Sao thế? Hôn một cái thì làm sao?"
"Ngày nào anh cũng mặc đồ như thế đi làm, không phải là để dụ dỗ tôi à?"
Mắt tôi tối sầm.
Sao lại thế này?!
Làm sao tôi có thể nói ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy chứ?!
Tất cả sự ngông cuồ/ng và vô lễ không đáng có của một kẻ say xỉn, chỉ trong hai câu ngắn ngủi mà tôi đã phô bày hết!
Trong bản ghi âm, Đường Tiêu Minh nhẫn nhịn hỏi: "Tôi mặc đồ thế nào?"
Tôi: "Vest! Áo sơ mi! Cà vạt! Ngày nào cũng chơi trò 'đồng phục quyến rũ' với tôi!"
Đường Tiêu Minh: "Trong công ty ai chẳng mặc thế?"
Tôi: "Họ mặc sao đẹp bằng anh! Ngày nào anh ra ngoài cũng chọn lựa kỹ càng, chính là để tôi không thể rời mắt đúng không? Hừ, anh đúng là một gã đàn ông đầy mưu mô!"
Đường Tiêu Minh: "..."
Tôi: "Lại đây, để tôi hôn thêm cái nữa, không thì đừng trách tôi không khách khí!"
Đường Tiêu Minh: "..."
Tôi: "Tôi đếm đến ba..."
Đường Tiêu Minh: "Cậu đang ra lệnh cho tôi à?"
Tôi: "Một!"
Đường Tiêu Minh: "Số hai và ba của cậu đâu... Ưm... Đừng... Hự... Cậu là chó à!..."
…
Mặt tôi đỏ bừng, vội vàng lao tới tắt bản ghi.
Mấy hôm trước đi tiếp khách cùng Đường Tiêu Minh, gặp phải một ông sếp uống rư/ợu như uống nước lọc.
Để che chắn cho anh ấy, tôi uống say đến mức chẳng nhận ra ai.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu óc trống rỗng, đến cả ai đưa tôi về nhà cũng không biết.
Sau đó đến công ty, tôi nhận thấy ông sếp thân yêu của mình bị rá/ch khóe môi, và hiếm hoi lắm mới thấy anh ấy có vẻ mệt mỏi, thiếu sức sống.
Tôi bày tỏ lòng biết ơn vì đã đưa tôi về nhà, cùng sự quan tâm đến vết thương ở khoé miệng, nhưng anh ấy lạnh lùng đáp hai chữ: "Nhiệt miệng."
... Đm tôi biết đâu là "nhiệt" kiểu này?
Trời ơi tôi không dám nghĩ, bị cấp dưới cưỡng hôn, cơn gi/ận này phải lớn đến mức nào!
Đường Tiêu Minh tựa lưng vào ghế:
"Trợ lý Diệp, nghe xong cảm thấy thế nào?"
Tôi chỉ muốn quỳ xuống ngay trước mặt anh ấy.
"Xin lỗi Tổng giám đốc Đường, là lỗi của tôi, tôi đáng ch*t!"
"Hôm đó tôi say quá rồi, anh muốn đ/á/nh muốn m/ắng gì cũng được, chỉ xin đừng... đừng trừ lương tôi được không?"
Đường Tiêu Minh im lặng.
Tôi lo sợ nhìn anh ấy, đ/au khổ nhắm mắt, "Trừ cũng được, nhưng... có thể trừ ít thôi không, tôi còn phải nuôi người già trẻ nhỏ..."
"Cậu lấy đâu ra trẻ nhỏ?"
"Cháu trai, cháu gái, cháu ngoại... nhiều lắm, tất cả đều đợi tôi về phát lì xì."
Tôi chớp mắt thành khẩn nhìn Đường Tiêu Minh.
Đường Tiêu Minh vẫn lạnh nhạt: "Chỉ vậy thôi à? Không còn gì khác?"
Bộ n/ão tôi hoạt động hết công suất.
Có lẽ... anh ấy sợ tôi thật sự có ý đồ gì?
Mặc dù tôi thực sự có, nhưng tuyệt đối không thể dễ dàng thừa nhận.
"Tổng giám đốc Đường đừng hiểu lầm, tôi chỉ có cái tật này, cứ say là nói bậy..."
"Hôn bừa?"
"Thì, cũng không hẳn..."
"Tôi là nạn nhân thứ mấy?"
"Tạm thời là..." Tôi thận trọng giơ một ngón tay.
Đường Tiêu Minh hỏi: "Thế Lăng Tử Phàm?"
Tôi ngơ ngác: "Liên quan gì đến cậu ấy?"
"Hai người cũng uống say cùng nhau à?"
"Không có, chúng tôi chưa uống chung bao giờ."
"Nghĩa là lúc đó cậu tỉnh táo, cậu tự nguyện?"
Chủ đề bắt đầu đi theo hướng tôi không thể hiểu nổi.
Tỉnh táo gì? Tự nguyện gì?
"Được rồi, cậu ra ngoài đi." Mặt Đường Tiêu Minh đen kịt.
Tôi vội quay người.
"Khoan."
Tôi ngoảnh lại.
"Tối hôm đó cậu còn nói những gì khác, cậu không nhớ chút nào sao?"
Tôi đờ đẫn.
"Nghĩ đi." Đường Tiêu Minh ra lệnh với vẻ mặt không cảm xúc, "Nghĩ ra được một câu lương tăng một ngàn."
Mắt tôi sáng rực.