Vách Tịnh Tâm.
Ta ngồi trên mỏm đ/á hứng gió lạnh, cố gắng vớt vát lại tâm trạng đang sụp đổ của mình.
Một khắc sau.
Ta sụp đổ gào lên "A a a".
Không thể vớt vát nổi nữa hu hu hu.
Cứ tưởng ông trời cuối cùng cũng chịu rủ lòng thương cho ta ăn thịt rồi.
Kết quả sao lại là do Huỳnh Lỗi làm thế này?
Bị chính người mà mình nhận định là nương tử "hành" cho kêu phụgọii mẫu.
Chuyện này thì ai mà tiêu hóa cho nổi!?
Hệ thống: [Lần đầu tiên lúc nghe thấy tên đối phương, cậu không nhận ra có gì đó sai sai sao?]
Ta giả ng/u từ chối trả lời câu hỏi này: [Ta m/ù chữ không được sao hả ヘ(; ́Д`ヘ)!!]
Nó im lặng một lúc rồi an ủi: [Nghĩ thoáng chút đi, mặc dù cậu không hái được đóa hoa cao lãnh, nhưng ít nhất thì mông cậu cũng nở hoa rồi mà.]
Ta càng thấy phiền lòng hơn.
Sụp đổ hét lớn: [Mi không thể nói được câu nào lọt tai hơn sao!]
Giây tiếp theo.
Một màn hình trong suốt được phóng to gấp mấy lần hiện ra trước mắt.
Những biểu tượng emoji hoa lá cành rực rỡ bao bọc lấy lời nói đ/âm thấu tim gan vừa nãy, lại tới xát muối vào tim ta thêm lần nữa.
Ta: [...]
Chịu hết nổi rồi.
Không thể ở lại đây thêm được nữa.
Ta đứng phắt dậy, quay người bước đi.
Hệ thống thắc mắc: [Cậu đi đâu đấy?]
Ta hậm hực nói:
[Không ở nữa!
Kẻ lụy tình cũng có tôn nghiêm của kẻ lụy tình!
Ta muốn về M/a giới! Tôi muốn hắc hóa!
Ta phải để cho vị sư tôn đã làm tổn thương ta phải truy thê... à không, là truy phu hỏa táng tràng!]
Hệ thống: [...]