Hẹn Hò Với Sếp

Chương 6

03/01/2025 10:05

06

Hôm sau tỉnh dậy, tôi và Kiều Ngộ đều ăn ý không nhắc đến chuyện nhỏ tối qua.

Kiều Ngộ như thường lệ đi nhờ xe tôi đến công ty.

Đang chờ đèn đỏ, tôi chợt nhớ ra tối qua tôi định nói chuyện với anh, liền quay đầu sang định mở lời, nhưng lại thấy Kiều Ngộ đã dựa vào ghế phụ ngủ thiếp đi rồi.

Quầng thâm dưới mắt anh vẫn rõ ràng.

Tôi nhớ đến lời anh từng nói trước đây.

Nửa tháng nay anh không ngủ ngon giấc, tôi không khỏi thấy có chút áy náy.

Chắc là do bà nội tôi g â y r ố i, một bà cụ đêm nào cũng hiện vào giấc mơ, ai mà ngủ yên được.

Kiều Ngộ dù tâm lý vững, nếu là người yếu bóng vía, chắc đã s ợ phát k h i ế p rồi.

Dự án đàm phán lần này là một dự án lớn liên quan đến chuyển đổi công ty, cả công ty từ trên xuống dưới đều bận rộn vì nó, không chỉ có Kiều Ngộ, ngay cả tôi cũng không nghỉ ngơi nhiều.

Bộ phận của chúng tôi phụ trách ngân sách, cũng coi như là bộ phận trọng yếu, lãnh đạo rất coi trọng khoản này, cách vài ba ngày lại kéo chúng tôi vào họp bàn bạc.

Sau mấy ngày liền tăng ca, rõ ràng là tôi không còn giữ được tinh thần. Ngồi trong phòng họp một lúc, tôi đã ngủ thiếp đi.

Cuối buổi họp, Trương Viễn vỗ vai nhắc tôi, “Tan họp rồi, dậy đi.”

Tôi dụi mắt, thấy mọi người trong phòng họp đã đi gần hết, hơi bất lực nói: “Dạo này tăng ca, đồng hồ sinh học rối cả lên rồi.”

Trương Viễn liền đưa tay xoa đầu tôi, nói với vẻ thân thiết: “Vất vả rồi, để anh mời em một ly cà phê.”

Tôi có chút không tự nhiên tránh đi, hơi nhíu mày.

Trương Viễn luôn thích làm những hành động thân mật này mà không hỏi ý người khác.

Tôi định mở lời nhưng Trương Viễn đã cầm máy tính rời đi, giờ nói thì thành ra tôi lại là người làm quá vấn đề.

Theo chân Trương Viễn ra ngoài, tôi thấy Kiều Ngộ đứng ngay ngoài phòng ban chúng tôi, nhìn vào qua cửa kính, ánh mắt lạnh lùng, không biết đã đứng đó bao lâu.

Rõ ràng là tôi chẳng làm gì, vậy mà không hiểu sao lại thấy c h ộ t d ạ.

Tôi gượng cười, giơ tay chào Kiều Ngộ, anh không phản ứng, chỉ thản nhiên quay đi.

Tôi đành buông tay xuống, trong lòng thấy không thoải mái.

Không khí thật kỳ lạ.

Tôi và Kiều Ngộ “sống chung” cũng đã được một tuần rồi, vì dự án nên thực ra thời gian ở nhà cùng nhau cũng không nhiều.

Không biết có phải vì tôi chuyển vào nhà Kiều Ngộ nên tạm thời làm bà nội thôi xuất hiện không, dạo này tôi quả thật không mơ thấy bà nữa.

Thực ra, trong lòng tôi cũng có chút nghi ngờ, chủ yếu là xuất phát từ tính tò mò kỳ quặc của tôi.

Tôi rất muốn biết, những điều bà tôi kể trong mơ về sở thích của Kiều Ngộ, rốt cuộc có phải là thật hay không.

Ví dụ như… liệu anh có thực sự thích màu hồng rực rỡ không?

Tối hôm đó, tắm xong tôi ra ban công phơi quần áo, thấy Kiều Ngộ vẫn đang vùi đầu làm việc trên máy tính trong phòng sách. Tôi rón rén đi ra ban công, định lục tìm chiếc quần l/ót của Kiều Ngộ. Đôi tay đầy tội lỗi của tôi vừa thò vào giỏ quần áo của anh thì nghe một giọng nói vang lên phía sau: “Tìm gì vậy?”

Tôi thuận miệng đáp: “Quần l ó t.”

Rồi ngay lập tức bàn tay đang tìm ki/ếm cũng khựng lại.

Quay đầu lại, tôi thấy Kiều Ngộ đứng ngay phía sau, tay cầm cốc trà, ung dung nhấp một ngụm. “Anh nghe tôi giải thích…”

“Lục quần l ó t trong giá treo đồ của tôi à? Không cần giải thích, tôi hiểu cả rồi.”

Tôi khóc không ra nước mắt.

Không! Anh không hiểu!

Giờ đây, hình tượng của tôi trong mắt Kiều Ngộ hoàn toàn t a n v ỡ.

Hết h ô n tr/ộm trong xe, lại đến mặc áo choàng quyến rũ, giờ còn thêm t ộ i d a nh lục lọi quần l/ót của anh, mà còn là đồ đã qua sử dụng nữa.

Đến tôi còn cảm giác mình hơi b i ế n t h á i.

Lần này thì nước sông Hoàng Hà cũng khó mà rửa sạch tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bí Ẩn Trên Đầu Lưỡi: Mì Lòng Heo

Chương 15
Lần đầu tiên tôi nghe thấy người chết nói chuyện, là trong một bát mì lòng heo. Đó là ngày thứ ba kể từ khi bạn thân của tôi mất tích. Chồng cô ấy cố vực dậy tinh thần, nấu mì cho mọi người. “Mọi người ăn nhiều một chút, không ăn thì lấy đâu ra sức mà đi tìm người.” Lòng heo được cắt thành những miếng dày, hầm đến mức thơm nức, đậm đà thấm vị. Tất cả mọi người đều cúi đầu ăn ngấu nghiến. Chỉ có tôi nghe thấy một giọng nữ quen thuộc: “Đừng ăn, tôi đang ở trong bát mì.” Đôi đũa trong tay tôi lập tức rơi xuống. Tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi. Vương Cường còn tỏ vẻ quan tâm: “Sao không ăn? Không hợp khẩu vị à?” Mặt tôi trắng bệch, nhìn chằm chằm bát mì thơm nức trước mặt. Ngay giây tiếp theo, cô ấy lại lên tiếng. “Đừng vội nói ra.” “Thủ phạm vẫn còn ở trong quán mì.”
Hiện đại
Kinh dị
166