Trầy trật mãi mới tắm rửa xong, tôi vịn tay vịn cầu thang chầm chậm bước xuống nhà.
Đi được một nửa thì dưới bếp vọng lên tiếng nước chảy.
Người đàn ông đáng lẽ phải rời đi từ lâu lúc này đang đứng trước bồn rửa xối nước rửa rau, trên bếp nồi canh đang bốc khói nghi ngút.
Tôi khựng bước, đờ đẫn nhìn chằm chằm vào bóng lưng rắn rỏi của anh.
Anh thả rau vào nồi, tiện tay tắt bếp rồi xoay người bước ra ngoài cửa.
Tôi chớp mắt: "Không ở lại ăn cùng sao?"
Động tác thay giày của anh không hề dừng lại: "Hôm nay là sinh nhật Tiểu Vũ."
Cánh cửa đóng lại cái "cạch", cả căn nhà lại chìm vào không gian tĩnh lặng.
Tôi lẩm bẩm nói thêm: "Sinh nhật à, đúng là nên tổ chức đàng hoàng."
Nhưng hôm nay...
Cũng là sinh nhật tôi.