Khúc Tình Son Môi

1

13/02/2026 00:24

“Trang điểm sao có thể thiếu son môi chứ?”

Cậu mím ch/ặt môi, nghiêng đầu muốn tránh đi, nhưng lại bị giữ ch/ặt cằm. Giang Xuyên cầm thỏi son đỏ rực dí sát vào môi cậu:

“Đừng động, không thì sẽ bị lem.”

Bất lực, cậu đưa tay lên định đẩy ra, kết quả lại bị khóa ch/ặt cả hai cổ tay.

Giang Xuyên mạnh mẽ đẩy cậu ngã xuống giường, hai tay bị ép ch/ặt lên quá đầu. Anh còn nâng một chân, đ/è lên thân thể đang giãy giụa, khiến người kia như con mực bị ghim ch/ặt trên tấm vỉ sắt.

1

Điền Hiểu Lâm là một streamer tuyến mười tám, hát ngọt múa nóng. Trước đây từng debut, từng vào nhóm, nhưng chương trình chưa kịp lên sóng được mấy lần thì công ty đã phá sản.

Sự nghiệp chưa kịp nổi đã tan rã giữa chừng, chỉ còn cách chạy show thương mại, mở livestream, cầm cự qua ngày.

Kết quả là… cậu đột nhiên nổi tiếng.

Từ khi debut đến nay, Điền Hiểu Lâm chưa từng gặp chuyện may mắn nào, thần xui xẻo cứ bám riết không buông. Khó khăn lắm mới có cơ hội “cá chép hóa rồng”, nhưng lại mang theo một sự lúng túng nặng nề.

Nguyên nhân bắt đầu từ trận chung kết một giải đấu eSports vài ngày trước. Điền Hiểu Lâm chơi game rất tệ, nhưng ham vui, một mình xem thì chán, thế là mở livestream, suốt cả trận cứ ríu rít nói chuyện với fan.

Trận đấu vô cùng kịch tính. Ở ván quyết định cuối cùng, đội tuyển trong nước bị đối thủ áp đảo liên tục, nhưng nửa sau lại giành được hai con rồng quan trọng, thế trận lập tức đảo chiều.

Điền Hiểu Lâm căng thẳng đến mức đ/ập đùi liên tục, còn phấn khích hơn cả khi chính mình lên sân khấu, kích động đến nói năng lộn xộn:

“Cái chiêu vừa rồi đẹp quá! Giang Xuyên, mid mạnh nhất, không sai chút nào! Ván này mà thắng, tôi livestream mặc nữ trang, ai nói dối là chó!”

Cậu nói câu này chẳng hề suy nghĩ, vì trong phòng livestream cũng chẳng có mấy fan. Hơn nữa cậu vốn là streamer khu vực nhảy múa, người xem chủ yếu là vì gương mặt, chứ chẳng ai quan tâm đến việc cậu gào thét về game.

Cái flag này dựng lên coi như vô nghĩa, chẳng ai biết, càng không cần thực hiện. Điền Hiểu Lâm nghĩ vậy.

Kết quả, ván cuối cùng thật sự thắng. Đội tuyển mà cậu ủng hộ giành chức vô địch.

Đội trưởng Giang Xuyên ôm cúp nhận phỏng vấn ở hậu trường, tâm trạng phấn khích khó kìm nén nhưng biểu cảm vẫn khiêm tốn, chừng mực. Anh vốn vai rộng chân dài, tỷ lệ cơ thể hoàn hảo, gương mặt tuấn tú khi nghiêm túc lại càng khiến người ta mê mẩn.

Ống kính lia đến khu khán giả, fan đồng loạt hét vang.

Điền Hiểu Lâm cũng nhìn chằm chằm màn hình, khẽ thở dài:

“Đẹp trai thật, chỉ kém tôi một chút xíu thôi.”

Cậu chuẩn bị tắt livestream, thì thấy trên màn hình hiện lên bình luận:

“Đồ mê trai, chẳng lẽ cậu thích người ta rồi?”

“Nói thật, Giang thần hình như cao hơn cậu, chân cũng dài hơn.”

Điền Hiểu Lâm hừ một tiếng, không phục:

“Chân dài thì có ích gì, chơi game cũng ngồi, đâu cần chân để đ/á/nh.”

Hôm nay tâm trạng cậu tốt, lười tranh cãi với bình luận, hào sảng nói:

“Để ăn mừng, tôi sẽ livestream liên tục năm ngày!”

Vấn đề bắt đầu từ năm ngày đó.

Ban ngày Điền Hiểu Lâm chạy show, tối về lại livestream nhảy múa. Để có không gian rộng, cậu còn thuê nhà ở ngoại ô, đi lại mệt muốn ch*t.

Đến ngày thứ năm, cậu thật sự không chịu nổi nữa. Không gian trong nhà hạn chế, cậu chỉ nhảy một bài hiện đại không cần động tác quá lớn, rồi thở hổ/n h/ển nằm trước camera thương lượng:

“Anh em, tôi thật sự không nhảy nổi nữa rồi. Nhưng thời lượng ngắn quá thì có lỗi với mọi người. Thế này nhé, tối nay ai đứng đầu bảng quà tặng sẽ được một lần nối mic, tôi sẽ trực tiếp trò chuyện, muốn nói gì cũng được.”

Bình luận tràn ngập:

“Xì, tự luyến quá còn tự xưng đẹp trai, ai thèm nói chuyện với cậu.”

Nhưng quà tặng lại ào ào hiện lên, đầy màn hình máy bay và tên lửa.

Cậu thầm nghĩ: Trời, hóa ra trò chuyện còn ki/ếm được nhiều quà hơn cả nhảy múa. Biết vậy tôi khỏi nhảy, một ngày trò chuyện bốn mươi tám tiếng cũng được.

Đang nghĩ bụng, bỗng có một người vào phòng livestream, liên tục tặng hơn chục tên lửa siêu cấp và du thuyền, vững vàng ngồi ở vị trí kim chủ số một.

Nhìn hiệu ứng lấp lánh trên màn hình, Điền Hiểu Lâm im lặng.

Cậu kéo ghế nhỏ ngồi ngay ngắn, kết nối với đối phương, chân thành nói:

“Ba ba, buổi tối vui vẻ.”

Đối phương ngẩn ra, rồi bật cười ngắn:

“Streamer đại nhân, chẳng phải đã hứa livestream mặc nữ trang sao?”

Điền Hiểu Lâm: “…”

2

Giọng đối phương thật sự quá dễ nghe, một tiếng cười thấp nhẹ vang lên khiến tai Điền Hiểu Lâm như tê dại.

Cậu ngẩn người hồi lâu mới phản ứng lại:

“Hả? Nữ trang gì cơ?”

Ngay sau đó, ký ức về lời hứa hẹn trong đêm chung kết ùa về, mặt mũi lập tức mất hết thể diện.

Dù livestream giả gái vốn chẳng còn hiếm, nhưng Điền Hiểu Lâm lại mang trong mình giấc mơ nổi tiếng trở lại, vang danh giới giải trí. Sao có thể để lại một “lịch sử đen tối” như vậy được?

Cậu một trăm tám mươi phần không tình nguyện, cố gắng đ/á/nh trống lảng:

“Mặc nữ trang cũng chỉ là để ăn mừng chiến đội thôi, cho vui mà. Nhưng người ta bận rộn trăm công nghìn việc, đâu có thời gian xem tôi. Hay là thế này, đợi ngày nào tôi nổi tiếng, kết bạn với họ, hỏi xem thích phong cách nào, rồi tôi chiều theo, chẳng phải càng hay sao?”

Nói xong liếc nhìn bình luận, quả nhiên toàn chê cười:

“Nói không giữ lời, đúng là số một.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tiểu Câm Và Đại Ngốc

Chương 14
Tôi là một đứa trẻ câm bị gia tộc giàu có của mình ghét bỏ, ném đến trấn cổ tự sinh tự diệt. Thế rồi một ngày, tôi tình cờ nhặt được một Alpha cao lớn, gương mặt tuấn mỹ vô song. Đáng tiếc, anh ấy lại là một tên ngốc. Người ta bảo, kẻ câm với thằng khờ đúng là một cặp trời sinh. Thế là tôi dắt anh về nhà, thuận nước đẩy thuyền mà rơi vào lưới tình. Nhưng rồi đến một ngày, tên ngốc ấy không còn ngốc nữa. Qua khe cửa hẹp, tôi thấy ánh mắt anh lạnh thấu xương, thần thái hờ hững, giọng nói thanh lãnh vang lên: "Cậu nghĩ tôi sẽ thích một đứa câm sao?" "Dĩ nhiên rồi, quanh thiếu gia vốn chẳng thiếu những Omega ưu tú..." Trong phút chốc, tôi như rơi xuống hầm băng, cả người lạnh toát. Tôi quyết định giấu nhẹm tờ giấy khám thai, dứt khoát bỏ trốn. Chẳng bao lâu sau, tôi bị gia tộc bắt về để ép liên hôn. Trong căn phòng tối, Alpha ấy ép sát tôi vào đầu giường, khuôn mặt quen thuộc tiến lại gần. Ánh mắt anh nguy hiểm và u tối: "Chu Chu, em định mang bảo bối của anh trốn đi đâu hả?"
937
4 Ba Kiếp Nạn Chương 13
7 Duyên Hết Chương 10
12 Tro Tàn Chương 29

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sao Chẳng Nói Nhớ Thương

Chương 8
Khi mang thai được ba tháng, chứng ly hồn của Trình Tích đã khỏi hẳn. Hắn cầm theo giỏ mơ chua mà ta thèm ăn, đứng trước cửa hỏi tiểu tư bằng giọng lạnh lùng đầy ngờ vực: "Cô ta là ai?" Cuối cùng hắn cũng trở lại là Trưởng công tử kiêu ngạo quý phái của gia tộc họ Trình. Cả phủ Trình tưng bừng ăn mừng, bạn hữu thân thiết năm xưa từng bị hắn lãng quên giờ kéo đến tấp nập. "Huynh Trình! Bệnh của ngài rốt cuộc đã khỏi, giờ đã nhận ra chúng ta rồi, hôm nay nhất định phải uống say mới thôi!" "Đúng vậy, hai năm qua cứ như mơ, Diệc Lâm cậu suốt ngày quấn quýt bên mỹ nhân trong phủ! Nghe nói giờ cậu chẳng nhận ra nàng ta, chà chà..." "Lẽ nào trách được biểu huynh ta? Ngự y đã nói từ lâu, bệnh của biểu huynh biết đâu ba năm năm năm sẽ khỏi." "Chính là Lục Tương Tư này tham phú quý nhà họ Trình, lợi dụng biểu huynh bệnh tật, lừa gạt hắn phải cưới bằng được. Giờ đây chỉ là tự làm tự chịu thôi." "Vậy theo các ngươi nên xử lý thế nào?" Mấy người tranh cãi ồn ào, Trưởng công tử đặt chén rượu xuống. "Nàng ta rốt cuộc là vợ đích thất minh chính thuận của ta, dù có hòa ly cũng phải đợi nàng sinh hạ tử tôn đã." Nghe vậy, ta liền giấu nhanh tờ thư hòa ly đã viết sẵn vào tay áo. Lặng lẽ rời khỏi tiền sảnh.
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
6