Chụp ảnh hăng hái nhất lại chính là bà Vương đến dự họp phụ huynh.
Thậm chí bà còn là người đầu tiên khởi xướng phong trào xin chụp ảnh chung.
Thái độ của bà Vương đối với tôi có chút kỳ lạ.
Hễ nhìn thấy tôi và Tần Diệc xuất hiện chung trong một khung hình là bà lập tức sa sầm mặt mày.
Lúc không có ai, bà đã véo Tần Diệc không biết bao nhiêu lần, cảnh cáo cậu ấy tránh xa tôi ra.
Bà không thích Tần Diệc tiếp xúc với tôi.
Thế nhưng chính bà lại chẳng ít lần chủ động tìm đến tôi.
Khi thì ở trường học.
Khi thì ở nhà.
Lúc mang theo bình canh đã hầm sẵn.
Lúc lại đem đến quần áo mới tinh.
Bà nói tôi số khổ.
Cho nên càng phải chăm chỉ học hành.
"Trước hết cứ thi đại học đã."
"Những chuyện khác, đợi thi xong rồi hẵng nói."
Tôi nghĩ mình hiểu ý bà.
Cũng định tìm cơ hội nói rõ mọi chuyện với Tần Diệc.
8
"Ký Vân Châu, tôi kèm cậu học lâu như vậy rồi, có thể xin một chút phần thưởng không?"
"Không thể."
"Tôi còn chưa nói mình muốn gì mà."
"Không cho."
Tần Diệc từng chút từng chút lấn sang đường ranh giới ba tám mà tôi đã nhiều lần nghiêm cấm không được vượt qua.
Giọng điệu vừa mất mát vừa bất mãn.
"Sao cậu lại có thái độ này?"
"Cậu nói cười vui vẻ với người khác, chỉ hung dữ với mình tôi."
"Hồi nghỉ hè chẳng phải chúng ta chơi rất vui sao?"
"Ông nội tôi qu/a đ/ời là chuyện vui lắm à?"
Tôi đặt bút xuống, lạnh lùng nhìn cậu ấy.
Mùa hè đó là đoạn ký ức mà dù có sống lại một lần, tôi vẫn không muốn nhắc tới.
Ông nội, người thân duy nhất nương tựa lẫn nhau với tôi, đã qu/a đ/ời trong kỳ nghỉ hè.
Khoảng thời gian ấy tôi hoàn toàn mơ hồ.
Không biết mình nên làm gì.
Cũng chẳng nhớ mình đã làm những gì.
Ngay lúc bơ vơ mất phương hướng nhất, Tần Diệc xuất hiện.
Cậu ấy quyết đoán đứng ra lo liệu tang lễ cho ông nội tôi.
Kéo tôi ra khỏi trạng thái mất kiểm soát, vô tri vô giác ấy.
Xuất phát từ tinh thần nhân đạo, cậu ấy còn chăm sóc tôi suốt cả mùa hè.
Cho nên về sau tôi thường nghĩ.
Nếu khi đó Tần Diệc không xuất hiện một cách kiên quyết như vậy.
Có lẽ tôi sẽ không yêu cậu ấy.
Yêu đến mức dùng th/ủ đo/ạn hèn hạ như thế để cưỡng ép trói buộc hai người với nhau.
Bị đổ cho một cái tội từ trên trời rơi xuống, Tần Diệc há nửa miệng.
Nghẹn mất vài giây.
"Đệt!"
Cậu ấy hung hăng lau mặt một cái.
"Tôi không có ý đó!"
Tôi tiếp tục làm bài.
Không thèm để ý nữa.
Tần Diệc âm trầm nhìn chằm chằm tôi.
Đột nhiên đ/á mạnh vào chân bàn.
Rồi đứng dậy đi thẳng ra cửa sau.
Lớp học đang ồn ào lập tức rơi vào im lặng.
Lớp trưởng nhỏ giọng hỏi:
"Đôi hoa đỏ song sinh, hai cậu sao thế?"
"Vợ chồng trẻ cãi nhau à?"
Tôi đáp:
"Chân cậu ấy ngứa."
Lớp trưởng còn định hỏi tiếp.
Nhưng Tần Diệc đã quay trở lại.
"Cậu cố ý!"
"Cậu biết rõ tôi không có ý đó, cậu cố tình chọc tôi tức!"
"Rốt cuộc tôi đã đắc tội gì với cậu?"
"Cậu nói ra được không? Tôi sửa."
Tôi bình tĩnh viết lên giấy hai chữ:
Xu hướng tính dục.
Tần Diệc nghẹn họng.
Một lúc lâu sau mới yếu ớt biện giải:
"Tôi không có..."
"Vậy tối hôm cậu tới tiệm bi-a tìm tôi là có ý gì?"
Tần Diệc cứng họng.
Mang theo một bụng tức tối không nói nên lời, im lặng suốt cả buổi tự học tối.
Ngược lại khiến tôi được yên tĩnh đôi chút.
Tan học.
Cậu ấy chặn tôi lại trong lớp không cho đi.
"Không đúng."
"Từ hôm sinh nhật tôi cậu đã bắt đầu như vậy rồi."
"Chắc chắn là tôi làm chuyện gì khiến cậu gi/ận."
"Không phải vì lý do cậu viết."