Tôi gi/ật b/ắn người, bật lên tại chỗ như lò xo, tay giữ ch/ặt cạp quần, lùi ra sau cả một mét.

Ngón tay của Lục Chu Dã vẫn nâng giữa không trung, khựng lại một chút.

Hồi lâu mới phản ứng kịp.

Nụ cười trên gương mặt cậu ấy nhạt đi, thay vào đó là một nỗi buồn khó diễn tả.

Nhưng rất nhanh, cậu ấy trở lại dáng vẻ cà lơ phất phơ, lêu lổng thường ngày.

Cậu ấy nhìn tôi cười cười: "Đùa em tí thôi, làm gì phản ứng lớn vậy?"

"Mặc dù tôi thích em thật, nhưng chưa đến mức khát khao đến thế đâu."

Giọng điệu nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự hụt hẫng nặng nề từ cậu ấy.

Tôi đứng ngẩn ngơ tại chỗ.

Cảm thấy ngượng ngùng vì phản ứng vừa rồi của mình.

Dù gì thì Lục Chu Dã cũng là người có tiếng tăm, thường ngày tuy hơi bất cần nhưng không thể nào làm chuyện như vậy ở chỗ này được.

Phản ứng quá đà vừa rồi của tôi chắc chắn đã khiến trái tim cậu ấy tổn thương.

Liệu cậu ấy có vì phản ứng của tôi mà cảm thấy chuyện mình là người đồng tính là điều đáng x/ấu hổ không?

Càng nghĩ tôi càng thấy áy náy.

Chẳng mấy chốc, tôi đã quên mất mục đích hôm nay tới đây là để tìm Lục Chu Dã tính sổ.

Tôi muốn mở miệng giải thích rằng mình không kỳ thị người đồng tính.

Chỉ là lần đầu được một chàng trai tỏ tình nên mới cảm thấy rất hoảng hốt.

Nhưng còn chưa kịp nói, trong phòng vẽ đã vang lên âm thanh bật lửa giòn tan.

Ngón tay Lục Chu Dã kẹp một điếu th/uốc, làn khói lượn lờ giữa những đ/ốt ngón tay trắng nõn.

Cậu ấy cúi đầu nhìn chăm chú vào đầu th/uốc đỏ lửa, rồi bất ngờ lên tiếng:

"Em kì thị đồng tính à?

"Đại Tráng và Tiểu Bàn cũng vậy, chẳng lẽ em không nhận ra?

"Bình thường em vẫn khoác vai bá cổ với bọn họ, sao đến tôi thì lại tránh như tránh tà?"

Tôi sững sờ.

Không, từ khi nào tôi lại tránh cậu ấy như tránh tà chứ?

Còn Đại Tráng và Tiểu Bàn, người ta cũng đâu vừa đến đã có kéo thắt lưng quần tôi!

Đột nhiên bị tỏ tình, rồi lại đột nhiên bị truy vấn.

Tôi hoàn toàn không biết phải làm sao, hai tay túm ch/ặt cạp quần, sợ nói sai một câu sẽ chọc gi/ận người đối diện, sau đó bị xử lý tại chỗ.

Nhớ lại tối qua bị cậu ấy ôm ngủ từ phía sau, tôi vẫn còn cảm nhận được sự "mạnh mẽ" của cậu ấy.

Tôi nuốt nước bọt, nghiêm túc giải thích:

"Tôi không phản cảm người đồng tính, chỉ là lần đầu được một chàng trai tỏ tình nên không biết phải nói gì."

"Huống hồ, trước giờ tôi vẫn luôn coi cậu là tình địch."

"Tôi cũng tránh cậu như tránh tà, người bình thường ai lại không có việc gì quấn lấy tình địch của mình chứ?"

Càng nói, tôi càng lấy lại khí thế, thậm chí còn bước lên hai bước.

Khoảng cách dần được rút ngắn, Lục Chu Dã bất chợt bật cười.

Cậu ấy dụi tắt điếu th/uốc, giữ khoảng cách vừa phải với tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0