Cùng Nhau Trải Qua Mùa Đông

Chương 2

15/04/2026 06:18

Nhưng tôi nhất định phải ở lại.

Đây là thành phố Hứa An Du sống, nơi lưu lại dấu vết của anh.

Chỉ cần nghĩ đến... ngã tư hôm nay tôi đi qua, có lẽ không lâu trước anh cũng từng đi qua; đèn đỏ tôi đang chờ, có lẽ anh cũng từng đứng chờ ở đây, tôi liền cảm thấy an tâm.

Hứa An Du à…

Chỉ cần anh còn sống tốt, đã hơn tất cả rồi.

Tôi tìm được một công việc giao đồ ăn.

Rất mệt.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến lúc nghỉ ngơi có thể xem tin tức về Hứa An Du trên điện thoại… tôi liền không thấy mệt nữa.

Hứa An Du vốn là thiếu gia.

Dáng vẻ vest chỉnh tề, khí chất cao quý hiện tại… mới là dáng vẻ anh nên có.

Tôi in tất cả những bài báo viết về anh ra.

Cất hết vào két sắt.

Khi nhớ, liền lấy ra xem.

Tôi không ngờ… lại gặp lại Hứa An Du nhanh như vậy.

Chỉ là nhận được một đơn giao đến căn hộ cao cấp, tôi như thường lệ gõ cửa.

Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, tôi hoàn toàn không nghĩ… sẽ nhìn thấy anh.

Người nhận điện thoại rõ ràng có giọng non trẻ hơn, hoàn toàn khác với giọng nói thanh lãnh của anh.

Nếu sớm biết sẽ gặp anh… tôi nhất định sẽ bôi thật nhiều kem chống nắng.

Công việc dãi nắng dầm mưa, giờ tôi đen sạm.

Hứa An Du… không thích.

Tôi nhớ rõ, vào tháng sáu gặt lúa, khi Hứa An Du nhìn thấy gương mặt bị nắng th/iêu đỏ của tôi, không nói một lời mà rơi nước mắt.

Tôi hoảng hốt, nâng mặt anh lên hỏi:

“Sao lại khóc?”

Anh nức nở nói:

“X/ấu quá…”

Tôi cười hỏi:

“Không thích chồng bị rám nắng à?”

Anh sờ mặt tôi, khẽ “ừ” một tiếng.

Từ đó về sau… tôi luôn đặc biệt chú ý, chăm sóc bản thân trở thành dáng vẻ trắng sạch mà Hứa An Du thích.

3

Hứa An Du nhìn thấy tôi, ngẩn người một lúc lâu mới lên tiếng:

“Từ Tráng… sao em lại…”

Anh còn chưa nói hết câu, phía sau đã có một cậu trai trắng trẻo, nho nhã lao ra, ôm lấy eo anh từ phía sau, tiện tay nhận lấy đồ ăn trong tay tôi, lộ ra hai chiếc răng khểnh khi cười:

“Cảm ơn nhé, lát nữa sẽ cho anh đá/nh giá tốt. Anh, vào ăn cơm thôi.”

Tim tôi lập tức nghẹn lại.

Hứa An Du từng nói với tôi, những người như bọn tôi… trước mặt người ngoài, thường xưng hô là “anh em”.

Sắc mặt tôi lập tức tái nhợt, như phát đi/ên mà chạy về phía thang máy. Cửa vừa mở ra, tôi đã lao vào như một mũi tên.

Nhìn cánh cửa thang máy dần dần khép lại, sức lực trên người tôi cũng theo đó mà rút cạn.

Tôi sớm đã biết rồi.

Hứa An Du rất được hoan nghênh, anh tìm được người mới… chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?

Hiện tại giữa chúng tôi không còn qu/an h/ệ gì nữa.

Anh thích ai, ở bên ai… đều là tự do của anh.

Từ Tráng, mày nên mừng cho anh ấy mới đúng.

Ở bên mày… mới thật sự là chịu khổ.

Cậu trai kia cũng rất đẹp, đứng cạnh Hứa An Du rất xứng đôi.

Huống hồ, lúc đầu mày đến Hải Thị… chẳng phải chỉ muốn lén nhìn anh ấy vài lần thôi sao?

Tôi còn đang chìm trong nỗi chua xót, cửa thang máy bỗng bị một bàn tay trắng nõn chặn lại.

Tôi theo phản xạ ấn nút mở cửa.

Cửa từ từ mở ra.

Hứa An Du vội vã bước vào, đứng trước mặt tôi, mím môi, có chút lúng túng hỏi:

“Ăn cơm chưa?”

Tôi siết ch/ặt tay, cố gắng giữ giọng mình bình thường:

“Chưa… lát nữa sẽ đi.”

“Có muốn qua nhà tôi ăn một chút không?”

Tôi nhớ đến cậu trai kia, liền từ chối:

“Không cần đâu, tôi còn mấy đơn chưa giao.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ăn một chiếc bánh ú của đồng nghiệp nam vào Tết Đoan Ngọ, anh ấy bắt tôi nghỉ việc để cưới mình

Chương 8
Đến dịp Tết Đoan Ngọ, gã đồng nghiệp Trương Cường vốn nổi tiếng keo kiệt bỗng nhiên phá lệ đưa cho tôi một chiếc bánh ú tự làm. Vừa cắn một miếng, chẳng thấy nhân đâu, ngược lại tôi lại rút ra được một mảnh vải từ chiếc quần lót bên trong bánh. Trương Cường phấn khích nhảy cẫng lên khỏi chỗ ngồi, lao tới ôm chầm lấy tôi: “Chúc mừng cô đã trúng tuyển làm vợ tôi! Chiếc quần lót này đã theo tôi hơn hai mươi năm rồi, nếu không phải vì chọn vợ thì tôi chẳng đời nào nỡ gói nó vào trong bánh đâu! Đã ăn sính lễ nhà họ Trương tôi rồi, thì giờ cô là người của nhà họ Trương, sau này thẻ lương phải đưa cho mẹ tôi quản lý! Ngày mai cô nghỉ việc đi, mông cô nhỏ thế kia, phải uống thuốc Đông y điều dưỡng để chuẩn bị mang thai sớm. Đừng tưởng học đại học là cao sang gì, lấy được loại cổ phiếu tiềm năng lương ba nghìn tệ như tôi là phúc đức tổ tiên cô để lại đấy!” Các đồng nghiệp xung quanh đều đang nín cười, thi nhau giơ điện thoại lên quay phim để xem trò cười của tôi. Tôi buồn nôn đến mức nôn khan. Không ngờ rằng, tôi chỉ mới dùng thân phận thực tập sinh để đến công ty của bố thị sát có ba ngày, mà đã gặp phải loại cực phẩm thế này.
0