4
Lớp 12 khai giảng chưa bao lâu, người bà nương tựa duy nhất của cậu qu/a đ/ời.
Trước khi qu/a đ/ời, bà nội để lại toàn bộ số tiền tiết kiệm cho cậu.
Bà nắm tay cậu, dặn dò phải chắc chắn thi đỗ một trường đại học tốt
Ít nhất thì sau này tự nuôi sống bản thân cũng không phải quá vất vả.
Tống Ẩn Chu vừa khóc vừa gật đầu đồng ý với bà.
Cha mẹ cậu đã ly hôn từ nhiều năm trước, mỗi người đều tự xây dựng cho mình một gia đình mới.
Người thân duy nhất là bà nội giờ cũng đã qu/a đ/ời
Có một khoảng thời gian, Tống Ẩn Chu cảm thấy vô cùng mờ mịt và lạc lõng.
Dù cậu đã sớm trưởng thành từ nhỏ, nhưng suy cho cùng vẫn là trẻ vị thành niên.
Tương lại phải làm sao đây? Không ai có thể nói với cậu. Điều duy nhất mà cậu có thể làm là nỗ lực học hành.
Thế là sau khi trở lại trường, cậu liền nghỉ hết các công việc làm thêm, bắt đầu dốc sức cho kỳ thi đại học.
Sự tự ti khiến cậu vô thức bắt đầu né tránh Kiều Uyển.
Ngay cả tương lai của mình cậu còn không chắc chắn, nếu lúc này đi tỏ tình, sẽ chỉ ảnh hưởng đến Kiều Uyển mà thôi.
Kiều Uyển không giống cậu. Cô ấy xuất sắc, hoạt bát như một mặt trời nhỏ vậy. Xung quanh cô ấy không thiếu bạn bè. Tống Ẩn Chu dù sao chỉ là một người bạn bình thường như bao người khác.
Thời gian trôi qua, có lẽ Kiều Uyển cũng sẽ quên cậu thôi.
Nhưng nói là vậy, khi biết tin Kiều Uyển được suất tuyển thẳng, Tống Ẩn Chu vẫn có chút thất thần.
Cậu nhìn vào tờ đề trên bàn, là bài kiểm tra thàng vừa được phát sau kỳ thi vừa rồi.
Điểm số đỏ ch.ói trên đó, giờ phút này vô cùng ch.ói mắt.
Khoảng cách quá lớn, dù cậu nỗ lực thế nào cũng mãi không theo kịp được.
Nhưng dù vậy, cậu vẫn sẽ chúc mừng Kiều Uyển. Chúc cô ấy sức sức khỏe. Chúc cô ấy học hành sự nghiệp thành công.
5
Gặp lại Kiều Uyển thật sự là một sự tình cờ.
Trợ lý mới đã lén lút b/án những đồ cá nhân mà cậu để trong căn nhà cũ. Trong đó có cả chiếc máy ảnh CCD cũ kỹ ngày xưa.
Đó là kỳ nghỉ hè năm lớp 10, cậu làm việc ở trạm thu m/ua phế liệu, được ông chủ tiện tay cho.
Khi đó điện thoại thông minh đã ra đời, máy CCD cũ trở nên vô cùng mất giá.
Nhưng không ngờ thời trang là một vòng tuần hoàn, nhiều năm sau lại trở nên hot trở lại.
Sau khi phát hiện máy ảnh biến mất, Tống Ẩn Chu ngay lập tức báo cảnh sát.
Ngày đi ký hợp đồng chương trình thực tế, không biết ai đã tiết lộ thông tin, Tống Ẩn Chu bị đẩy lên hot search vị trí số một.
Khi đứng chờ thang máy, anh Châu vẫn khuyển cậu không nên kiện nữa.
Người trong giới dù sao ai cũng xem trọng thể diện của bản thân, hiếm khi làm chuyện ầm ĩ khó coi như vậy.
Sự việc bị đẩy lên thành chuyện lớn như vậy, cũng rất bất lời cho Tống Ẩn Chu.
Nhưng Tống Ẩn Chu lại không đồng ý thỏa hiệp.
"Ting"
Thang máy đến rồi.
Khoảnh khắc cửa vừa mở ra, bên tai như nghe thấy ảo giác, một giọng nói quen thuộc vang lên.
"Chúng tôi không thân lắm."
Giây tiếp theo, cậu thật sự nhìn thấy Kiều Uyển trong thang máy.
Bốn mắt nhìn nhau. Kiều Uyển chưa kịp phản ứng gì, cậu đã tránh né ánh nhìn của cô ấy trước.
Đi lướt ngang qua nhau, cậu ngửi thấy một mùi dầu gội quen thuộc.
Như hồi năm lớp 11, cô gái để quả táo trên góc bàn của cậu qua cửa sổ, mái tóc xõa vô tình lướt qua gáy cậu. Cảm giác ngứa ngáy đó khiến tim cậu bị hẫng lại môt nhịp.
Sau khi Kiều Uyển ra khỏi thang máy, Tống Ẩn Chu nhấn giữ nút mở cửa.
Dưới ánh mắt khó hiểu của anh Châu, Tống Ẩn Chu nhẹ nhàng nói: "Bên ngoài trời đang mưa, họ không mang ô."
"Là một người tốt, thì anh nên đi đưa ô cho họ đi."
Anh Châu mất một lúc mới hiểu ý cậu nói là gì.
"Cậu lại lên cơn gì thế? Người ta không mang ô thì liên quan gì đến cậu?"
"Anh đi đưa ô, em sẽ đồng ý rút đơn kiện."
Anh Châu: "..."
Anh Châu đành lóc cóc hớn hở chạy đi.
Mãi đến khi cửa thang máy đóng lại lần nữa, khóe môi Tống Ẩn Chu lộ ra một nụ cười khẽ đằng sau lớp khẩu trang.
Cậu nghĩ, cậu tuyệt đối không thể nói là không quen cô ấy được.
(Hoàn toàn văn)