[Ngôn tình] Chàng là ánh sáng

Chương 3.

24/06/2025 14:37

05.

Ta an ổn nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm ngày hôm sau, Lam Nhược cô cô dẫn theo một nhóm người đến giúp ta trang điểm, mặc y phục.

M/a m/a giúp ta trang điểm khen ngợi ta không ngừng:

“Quận chúa thật đẹp quá, làn da trắng mịn như kem, đôi mắt long lanh như nước mùa thu. Ta ở trong cung lâu như vậy chưa từng thấy cô nương thứ hai xinh đẹp được bằng quận chúa.”

Ta mỉm cười bẽn lẽn, mặc cho bà ấy dặm son điểm phấn.

“Ta vẽ một đóa hoa cho quận chúa nhé, người thật là còn yêu kiều hơn hoa.”

Khi bà cười lộ ra nếp nhăn, nhưng tay thì chắc chắn vô cùng, thoắt cái đã giúp ta vẽ một đóa hoa đào lên giữa hai hàng lông mày.

Ta nhìn mình trong gương, cảm thấy có chút lạ lẫm, cặp mày đoan trang cùng đôi mắt yêu kiều hòa quyện vào nhau hài hòa đến lạ thường.

“Quận chúa xinh đẹp như vậy, nhất định sẽ thu hút các thanh niên anh tuấn trong yến tiệc.”

M/a m/a hài lòng tỉ mỉ nhìn mặt ta, sau đó giao ta cho m/a m/a búi tóc.

Ta như một chiếc bánh hạt dẻ, trải qua hết công đoạn này đến công đoạn khác, cuối cùng cũng ra lò.

Thái hoàng thái hậu và thái hậu vừa nhìn thấy ta, hai mắt liền sáng lên.

Thái hoàng thái hậu nắm lấy tay ta tít mắt cười:

“Tuổi trẻ thật tốt, Miểu Miểu nhà chúng ta mới sửa soạn một chút mà đã đẹp như vậy rồi, sau này còn đẹp hơn.”

Thái hậu đặc biệt về cung vì dịp sinh thần của ta, cũng gật gật đầu đồng ý.

Ta cùng hai người sánh bước, đến cung điện tổ chức yến tiệc.

Đã rất nhiều người tới đây, biết được thái hoàng thái hậu rất coi trọng lễ thành niên tuổi hai mươi của ta, hầu hết các quan công quý tộc trong triều đều tới. Thấy ta với hai vị nương nương bước vào, rất nhiều nhà quyền quý chạy đến kết thân.

Nhưng thái hoàng thái hậu đều khéo léo từ chối hết, bà nói hy vọng ta có thể tự tìm được người mình thích.

Sau đó bà dẫn ta ngồi vào ghế chính, bà và thái hậu ngồi bên trái và bên phải của ta.

Thấy bà làm vậy mặt ta nóng bừng, muốn để bà ngồi vào vị trí đó.

“Lời ai gia nói chính là quy tắc, hôm nay con là nhân vật chính, chỗ này là để con ngồi.”

Thái hoàng thái hậu vừa thưởng thức ca múc phía dưới vừa nói, thái hậu cũng dịu dàng nói:

“ Nam Hà quận chúa không cần để ý bên ngoài, hôm nay là sinh thần của con, nhân vật chính chỉ có mình con thôi.”

Ta đành đoan trang ngồi trên ghế chính, nghiêm túc ứng xử với từng vị đại nhân đến chúc mừng.

Rất nhanh đã đến lúc ném cẩm tú cầu, theo tục lệ, ta phải viết phù văn lên khăn lụa rồi buộc vào, đứng trên lầu cao rồi ném cẩm tú cầu xuống, ai bắt được thì cả năm sẽ gặp nhiều điều may mắn.

Thái hoàng thái hậu và thái hậu dẫn ta đến Trích Tinh lầu trong cung.

Ta trải mảnh lụa mềm mại màu lam ra, nhúng nó vào chu sa rồi cẩn thận vẽ lên đó những phù văn chúc phúc.

Đúng lúc ta sắp vẽ xong, một tiểu thái giám hối hả chạy vào:

“Hoàng thượng có chỉ, Nam Hà quận chúa Tiêu Miểu, ban hôn cho tướng quân Kỳ Quang.”

06.

Thái hậu hoàng thái hậu và thái hậu đều sửng sốt, thái hoàng thái hậu r/un r/ẩy nói:

“Ngươi nói hoàng thượng để Nam Hà quận chúa gả cho Kỳ Quang?”

Thái hậu cũng khó tin:

“Kỳ Quang không phải vị sắp xuất chinh Mạc Bắc sao? Tất cả tướng lĩnh xuất chinh Mạc Bắc đều cửu tử nhất sinh, hoàng đế đang làm cái gì vậy?”

Thái hoàng thái hậu túm ch/ặt tiểu thái giám:

“Trở về nói với hoàng đế, ai gia nói rồi Nam Hà quận chúa không gả! Đâu ra loại đạo lý đó!”

Tiểu thái giám vã mồ hôi lạnh:

“Nô tài không dám làm chủ, hoàng thượng nói ai cũng không được kháng chỉ.”

“Đây là muốn Miểu Miểu của ta vừa gả đi đã thành góa phụ sao? Ai gia sẽ đích thân nói với nó.”

Thái hoàng thái hậu nói xong vội vã đi ra ngoài.

“Ôi chao, nương nương, người đừng đi, Kỳ tướng quân đang ở trong điện c/ầu x/in hoàng thượng thu hồi thánh chỉ, quỳ cũng lâu rồi, xem ra ý hoàng thượng đã quyết.”

Thái giám ôm lấy chân thái hoàng thái hậu c/ầu x/in.

Thái hoàng thái hậu không ngừng an ủi ta.

Ta nghe họ tranh cãi mà nóng cả đầu, cha và huynh ta cũng tử chiến ở Mạc Bắc, ai nguyện ý xuất chinh Mạc Bắc đều là anh hùng.

Nguyên Lân sao dám làm khó Kỳ Quang! Chỉ là hắn vừa ký một hiệp ước mềm mỏng, hơn nữa các tướng sĩ cũng đã nhỏ m/áu ăn thề, quyết đá/nh lui Man tộc bảo vệ quốc gia!

Ta nhẹ nhàng gạt tay của thái hậu, quỳ xuống trước mặt thái hoàng thái hậu và thái hậu.

Ta trịnh trọng khấu đầu với thái hoàng thái hậu:

“Nương nương, Nam Hà bất hiếu, Nam Hà nguyện gả cho Kỳ tướng quân.”

“Miểu Miểu, con không cần…”

Thái hoàng thái hậu nhất thời không phản ứng kịp, không biết nói sao.

Thái hậu vội đỡ ta dậy:

“Mẫu hậu và quận chúa chớ tức gi/ận, ai gia sẽ lập tức đi dạy lại đứa con bất hiếu này!”

Ta không đẩy tay của thái hậu ra, chỉ cẩn thận quan sát từng người trong phòng, trịnh trọng tuyên bố:

“Không, cha và huynh ta cũng đều tử chiến ở Mạc Bắc, gả cho một người xuất chinh Mạc Bắc, Tiêu Miểu ta cam tâm tình nguyện.”

Sau đó ta cầm lấy khăn lụa đề phù văn và cẩm tú cầu chạy ra ngoài.

Thái hoàng thái hậu kinh hãi sai tiểu thái giám đuổi theo ta. Ta mặc một bộ lễ phục nặng nề, dùng hết sức lực chạy về phía điện của Nguyên Lân, khiến tiểu thái giám chạy phía sau gào thét thảm thiết.

Đến trước cửa điện, ta thở hổ/n h/ển, nhìn thấy một vị tướng quân trẻ tuổi mặc áo giáp đang quỳ xuống c/ầu x/in Nguyên Lân từ bỏ ban hôn.

Nguyên Lân thấy ta tới, biểu cảm thích thú hẳn lên, giống hệt lúc đẩy ta xuống đầm, nhìn ta mặc sức vùng vẫy.

“Ban Nam Hà quận chúa cho tướng quân, cũng chính là xung hỷ cho lần khởi hành này của tướng quân.”

Hắn cười như không cười, Chu Ngọc ngồi bên cạnh dáng vẻ yểu điệu, nịnh nọt vân vê vai hắn, cười khẩy tướng quân và ta đang nhếch nhác phía dưới.

Ta lấy lại chút sức lực, kéo vị tướng trẻ đứng dậy, nhét cẩm tú cầu ta vừa viết vào lòng hắn.

Tấm lụa ướt đẫm mồ hôi, ta dùng hết dũng khí trong đời nói với hắn:

“Phu quân, khi nào chúng ta thành thân?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm giao thừa, bố mẹ tặng chị gái một căn nhà làm của hồi môn

Chương 6
Trên bàn tiệc đêm giao thừa, bác cả nâng ly chúc rượu bố mẹ tôi. "Anh cả, chị dâu tặng con gái lớn một căn nhà kèm 2 triệu tiền mặt, đúng là hào phóng thật đấy!" Đôi đũa trên tay tôi khựng lại. Bác cả lại rót thêm một ly rượu, hướng về phía tôi nói: "Cháu gái thứ hai tâm địa rộng lượng, bác cũng mời cháu một ly!" Thấy vẻ mặt đầy khó hiểu của tôi, bác cả ngạc nhiên thốt lên: "Cháu không biết à? Chị cháu được cho nhà và tiền, còn cháu thì được cho một chiếc chăn tơ tằm." "Cũng phải thôi, cháu có công việc tốt, kiếm được nhiều tiền, chị cháu không có việc làm nên càng cần được đảm bảo hơn." Tôi chậm rãi quay sang nhìn bố mẹ. Mẹ không dám nhìn thẳng vào tôi, chỉ cúi đầu gắp thức ăn: "An An, chiếc chăn đó giá mấy ngàn đấy, cũng là tấm lòng của mẹ thôi." "Chị con không có bản lĩnh, không có nhà không có tiền sẽ bị nhà chồng coi thường." Cơn giận dữ ập đến làm tôi mất hết lý trí, tôi cười đến bật khóc. "Mấy ngàn đổi lấy mấy triệu, tấm lòng này nặng quá, con không nhận nổi!" "Sau này chuyện dưỡng già các người cũng đừng tìm con, cứ tìm cái chăn đó mà nhờ cậy đi!"
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Ngọc Tố Chương 5