Yêu chớp nhoáng

Chương 10

05/05/2026 18:21

Hôm sau tôi không đến sân bay đúng giờ.

Ba ngày sau khi đổi vé.

Tôi ngồi lê ở phòng chờ, nhìn tin nhắn Leo vừa gửi.

Leo: [Hạ cánh nhớ báo an toàn.]

Leo: [Và này, tuần sau anh đã xin đi công tác thành phố của em.]

Leo: [Tình yêu, ở đó ngoan ngoãn đợi anh.]

Nhìn hai chữ "tình yêu", mặt tôi lại bừng ch/áy.

Mấy du học sinh Trung Quốc phía sau đang bàn tán nhỏ: "Uầy, xem anh chàng kia kìa, trông thanh tú thế."

"Chỉ có vết đỏ trên cổ... chà, chơi gh/ê thật nhỉ."

Tôi lặng lẽ kéo cổ áo hoodie lên cao. Che đi "dấu ấn lãnh thổ" của ai đó.

Khi nghỉ việc, tôi tưởng mình đi tìm tự do.

Không ngờ. Tôi lại giẫm phải cuộc vây hãm được vạch sẵn, còn vui vẻ trở thành chiến lợi phẩm của thợ săn.

Nhưng mà, cái đãi ngộ "bà chủ" sau khi "nhận việc" này...

Tôi sờ chiếc thẻ phụ Leo nhét vào túi, hạn mức cao đến kinh người. Cười khẽ.

Hình như... thật sự tốt hơn bị sếp cũ PUA nhiều.

Ngoại truyện 1: Nhật ký thợ săn (Góc nhìn Leo)

Lâm Lạc luôn nghĩ em ấy "nhặt" được tôi ở cổng Universal.

Đồ ngốc ngây thơ.

Thực ra hôm đó, xe tôi đã đậu bên đường hai mươi phút.

Tôi cũng quan sát em hai mươi phút.

Nhìn em trước xe đồ ăn nhanh. Lục túi tìm đồng xu cuối cùng, mồ hôi nhễ nhại. Cuối cùng còn định lật đế giày.

Khoảnh khắc ấy, em như chú sóc lạc đường đang cố tìm hạt thông. Thú vị, và cũng rất... khiến người ta muốn b/ắt n/ạt.

Khi em định dùng thứ tiếng Anh bồi để "b/án" mình cho ông chủ râu xồm rửa bát.

Tôi biết, mình nên xuất hiện rồi.

Tôi không thiếu tiền, không thiếu thời gian. Chỉ thiếu một người có thể khiến cuộc sống phẳng lặng của tôi dậy sóng.

Chiếc đồng hồ hai ngàn đô, đổi lấy một chỗ trong danh bạ.

Món đầu tư này, tỷ suất sinh lời rất cao.

Đầu óc chàng trai phương Đông này quả thật kỳ lạ.

Tôi đưa em ăn Michelin để ngắm ánh mắt rực sáng khi nếm món ngon.

Tôi đưa em xem bóng rổ để có cớ ôm em khi em hưng phấn.

Tôi buộc dây giày cho em để tuyên bố chủ quyền.

Nói với những ánh mắt thèm khát xung quanh: Người này là của tôi.

Kết quả em gọi tôi là gì?

"Bố nuôi".

Xin Chúa chứng giám, lần đầu nghe em gọi thế, tôi suýt bóp vỡ ly rư/ợu.

Thứ tôi muốn làm rõ ràng là "Daddy" của em. Không phải "Father" của em.

Khác biệt giữa hai từ ấy, có lẽ chỉ khi đ/è em xuống giường. Em mới thật sự hiểu được.

Tối hôm tiệc rư/ợu. Nhìn gã công tử nổi tiếng tiếp cận em, lý trí tôi đ/ứt đoạn một giây.

Đó là con mồi của tôi. Tôi còn chưa nỡ động vào, ai cho chúng dám thèm thuồng?

Mấy ngày nh/ốt em trong biệt thự Malibu là giới hạn chịu đựng của tôi.

Nhìn em mặc áo sơ mi của tôi, đi lại trước mặt, vô tư để lộ cổ và xươ/ng quai xanh.

Từng giây tôi đều âm thầm đọc kinh thánh.

Cho đến khi em dù sợ run người. Vẫn trong mơ như gấu koala quấn lấy eo tôi.

Khoảnh khắc ấy tôi biết. Cuộc săn này, tôi sẽ thắng.

Tôi nhất định sẽ có được em.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Vi

Chương 9
Cung biến thất bại, phụ thân bị liên lụy. Đêm trước ngày đày ải, người lấy ra hai thẻ tre, bảo tỷ và ta mỗi người rút một chiếc. Một chiếc gửi gắm cho cố giao Hoài An Hầu phủ, một chiếc gửi gắm cho thuộc hạ cũ. Mẫu thân khẽ ghé tai dặn dò: "Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân xác con yếu nhược, tới Hầu phủ là vừa vặn." Năm năm qua, ta vào Hầu phủ, tỷ đi chốn thôn quê. Ngày tháng ở Hầu phủ như đi trên băng mỏng, thế tử chèn ép, tiểu thư khinh rẻ. Có lần ta dâng trà cho thế tử, người bỗng cười lạnh: "Năm đó phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa gả tỷ tỷ ngươi tới, sao lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới chốn thôn dã." Ta ngỡ ngàng cúi đầu. Năm năm sau, phụ thân được minh oan, cả nhà hồi kinh. Tỷ từ quê trở về, dung nhan càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa đôi mày chẳng thấy chút khổ sở. Tỷ thấy đôi tay ta đầy vết chai sạn, nghi hoặc hỏi: "Phụ mẫu không để lại chút kim ngân cho ngươi để lo liệu nhân tình ở Hầu phủ sao?" Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỷ, nước ngọc trong vắt, phút chốc liền hiểu ra. Chiếc thẻ năm đó, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng. Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. Một thẻ là con trai thuộc hạ nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước. Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: "Ta chẳng chọn ai cả."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0