Hai tay Lý Đại Trù ôm đầy rau, thịt và trứng.
Bước vào nhà, hắn nhìn chằm chằm vào Hí Ngưu đang nằm trên giường, mặt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
"A Vương, này, mày nằm đấy làm gì thế?"
Tôi nhanh chóng nói thay Hí Ngưu: "Chú Lý ơi, chú Vương nói mệt quá nên muốn ngả lưng trên giường cháu một lát!"
Lý Đại Trù chép miệng: "Một thằng đàn ông to x/á/c, chỗ nào nằm chả được, cứ phải dính lấy giường của đàn bà hạ đẳng!"
Lúc này, cái nồi trên bếp đã bốc khói trắng nghi ngút.
Lý Đại Trù vội loay hoay với đống nồi niêu xoong chảo.
Vừa đổ dầu vào chảo, hắn vừa lạch cạch thái rau.
Tôi bước lại gần, ngắm nhìn những nhát d/ao điêu luyện của hắn.
"Sao? Muốn học nghề à?" Lý Đại Trù hỏi khẽ.
Chưa kịp đợi tôi trả lời, hắn đã tiếp lời: "Tiểu Hồng à, đây là cả một nghệ thuật đấy. Bao kẻ trong làng đến năn nỉ, thậm chí quỳ lạy xin bái sư, chú đều không truyền lại!"
Vẻ mặt Lý Đại Trù tràn đầy tự mãn.
Nhưng d/ao bếp là d/ao, d/ao mổ cũng là d/ao.
Tay cầm d/ao bếp sao sánh được với tay cầm d/ao mổ?
Tôi chợt nhớ lại lời hắn nói lúc nãy: "Chú Lý, vừa nãy chú bảo đàn bà là hạ đẳng? Tại sao ạ?"
Gương mặt tôi tái nhợt, ánh mắt đen nhánh.
Nhưng Lý Đại Trù chỉ liếc qua rồi bĩu môi: "Đàn bà không phải đồ hạ đẳng thì là gì?"
Hắn chợt nhớ ra điều gì đó: "Tiểu Hồng này, trong làng chúng ta từng có đứa đàn bà không biết nghe lời. Chính là vợ thằng Hí Ngưu đấy."
Hắn liếc về phía giường, tiếp tục: "Không nghe lời thì đ/á/nh! Hồi đó không chỉ Hí Ngưu, cả chú và bố cháu cũng xông vào đ/ập cô ta. Đánh suốt cả đêm, cuối cùng chả phải đã ngoan ngoãn rồi sao?"
Trong lúc nói, Lý Đại Trù vẫn phô diễn tay nghề thái thịt điêu luyện.
"Tiểu Hồng còn trẻ, chú khuyên cháu một câu! Hãy chấp nhận đi! Ai bảo cháu sinh ra không phải là đàn ông? Ở làng này, đàn bà mãi là hạ đẳng, phải phục vụ đàn ông. Chỉ cần ngoan ngoãn, đàn ông bọn chú sẽ không làm khó cháu! Hiểu chưa?"
Hắn nhấn mạnh 2 từ cuối với vẻ đầy đe dọa.
"Chú Lý, cháu hiểu thế này có đúng không? Vì đàn ông đ/á/nh được người nên là thượng đẳng. Đàn bà yếu đuối nên thành hạ đẳng?"
Nụ cười nhếch mép của Lý Đại Trù chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Kẻ đ/á/nh được người khác là thượng đẳng!
Vậy kẻ gi*t được người khác thì sao? Chẳng phải sẽ thao túng cả làng này ư?
Tôi âm thầm lùi lại vài bước.
"Dầu sôi rồi!" Lý Đại Trù lẩm bẩm, định cho miếng thịt vào chảo.
Nhưng trong chớp mắt, tôi đã hành động.
Tôi rút con d/ao mổ, cúi người phóng một nhát sắc lẹm vào gót chân hắn.
Một vết c/ắt hoàn hảo vẽ thành đường vòng cung ch*t chóc.
Xoẹt! Xoẹt!
Trong khoảnh khắc ấy, Lý Đại Trù đứng không vững, hai chân mềm nhũn ngã khuỵu xuống.
Tôi không cho hắn cơ hội ngã gục.
Nắm lấy đầu hắn, tôi ấn mạnh cả khuôn mặt hắn vào chảo dầu đang sôi sùng sục.
Tiếng thét k/inh h/oàng vang lên.
Lý Đại Trù giãy giụa vài cái rồi lăn đùng ra bất động.