Đèn Đêm Rằm Tháng Bảy

Chương 4

20/03/2025 11:34

Sau khi x/á/c nhận một số chi tiết, lời khai của tôi cũng đã hoàn tất.

Cảnh sát Trần cảm ơn sự hợp tác của tôi, để lại một số điện thoại liên lạc và nhắc nhở tôi những ngày nay ra ngoài phải cẩn thận, chỉ cần phát hiện điều gì bất thường thì lập tức gọi cho cô ấy.

"Nếu không có tình huống gì khác, chúng tôi xin phép rời đi trước, không làm phiền cô nghỉ ngơi nữa."

Tôi gật đầu, định tiễn họ ra cửa.

Nhưng vừa đứng dậy, tôi đột nhiên chú ý đến cánh cửa nhà vệ sinh đang hé mở.

Lòng dâng lên nghi hoặc.

Tôi nhớ rất rõ lúc ra khỏi nhà, mình đã đóng cửa nhà vệ sinh lại.

Sợ hơi lạnh rò rỉ vào tốn điện, mỗi lần bật điều hòa tôi đều phải đóng ch/ặt cửa nhà vệ sinh.

Hay hôm nay tôi quên mất?

Không, đợi đã... Dù có quên đóng cửa thì đèn trong đó cũng phải bật chứ?

Tối nay sau khi nghe điện thoại của mẹ nhắc nhở mấy điều kiêng kỵ tháng cô h/ồn, tôi sởn hết ga nên cắn răng bật toàn bộ đèn trong nhà.

Hiện tại cả đèn trước cửa vẫn còn sáng, sao đèn nhà vệ sinh lại tắt được?

Tim tôi đ/ập thình thịch, một suy đoán lóe lên.

Cảnh sát chỉ x/á/c nhận hung thủ không đột nhập qua cửa chính, nhưng nếu hắn từ nơi khác chui vào thì sao?

"Cảnh sát Trần... không biết cô có thể đợi chút được không..."

"Có chuyện gì vậy?" Cô ấy quay người lại, dường như nhận ra sắc mặt tôi bất thường.

Tôi gật đầu, níu giữ giọng nói khỏi r/un r/ẩy: "Tôi nhớ lúc ra khỏi nhà... đèn nhà vệ sinh đang bật."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh trăng nhuốm bùn

Chương 32
Giang Dực là nam chính chính trực, trượng nghĩa trong truyện. Sau khi nhóm nhân vật chính đại chiến và thất bại trước phe phản diện, họ đã giao Giang Dực cho tôi, mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm. Thế nhưng, Giang Dực thà chết chứ không chịu khuất phục. Vào cái ngày hắn tự sát, chúng tôi đã cãi nhau một trận long trời lở đất, tôi buông lời nguyền rủa hắn chết không toàn thây. Không ngờ, lời nói lại thành sự thật. Sau khi Giang Dực tự sát, tôi cũng bị xe tông chết. Khi mở mắt tỉnh dậy lần nữa, tôi đã trọng sinh về thời trung học. Lúc này, Giang Dực lướt qua lời cầu xin giúp đỡ giả tạo của tôi, đưa túi cứu thương cho một học muội. Đứa đàn em bên cạnh xúi giục tôi: "Trăng sáng treo cao mà không chiếu rọi anh, hay là mình nhốt anh ta lại, đánh cho một trận, bắt anh ta phải chiếu rọi mình đi?" Nhưng tôi chỉ hừ lạnh một tiếng, giáng thẳng cho cậu ta một cú đấm. "Mày lo chuyện trăng sáng có chiếu rọi tao hay không làm gì? Hắn cứ treo cao là được rồi! Về sau, đứa nào dám làm ảnh hưởng đến việc hắn treo cao, ông đây sẽ xử lý đứa đó..." Cưỡng ép Giang Dực cả đời, tôi cũng mệt rồi. Đời này, tôi sẽ không chơi cái trò cưỡng chế yêu nữa.
148.83 K
2 Biến thái Chương 11
3 Bình an vô sự Chương 7
4 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT
5 Nữ Vượn Chương 7
6 Đứa trẻ già Chương 15
8 Thanh Huy tái lâm Chương 18
12 Kỳ Uất Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm