Cuối cùng tôi vẫn không nhận công ty.
Việc đầu tiên tôi làm sau khi rời khỏi biệt thự là đi tìm Triệu Hoài.
Nói sao nhỉ?
Cậu ta sống khá tốt, không thê thảm như tôi nghĩ.
"Sao cậu lại đến chỗ tôi thế này?" Cậu ta khoác chiếc tạp dề, rót cho tôi một ly nước.
Tôi thu hồi tầm mắt khỏi chiếc xe lăn đặt bên cạnh.
"Đến thăm cậu thôi." Tôi nhấp một ngụm nước, "Bên phía nhà họ Triệu...?"
"Mọi chuyện đã lắng xuống rồi." Cậu ta nhún vai, giọng điệu như vừa trải qua một cuộc chiến tranh giành quyền thừa kế khốc liệt, "Con trai trưởng trở về, đồ giả mạo như tôi đương nhiên phải lùi bước nhường chỗ thôi."
Cũng giống như tôi đoán.
"Cậu có muốn theo tôi xuống phía nam không? Tôi định tự khởi nghiệp. Tình cảnh của cậu bây giờ cũng chẳng mấy sáng sủa, chi bằng hợp tác với nhau."
Triệu Hoài khẽ sững người, rồi bật cười.
Cậu ta lắc đầu, ánh mắt vô thức liếc về phía phòng ngủ ở trên lầu: "Cảm ơn nhé, người anh em. Nhưng... Tôi tạm thời chưa định chuyển đi đâu cả."
Lời từ chối nằm ngoài dự liệu.
Tôi khẽ nhíu mày, nhưng cũng không ép buộc.
Trò chuyện một lúc, tôi đứng dậy chào tạm biệt.
Triệu Hoài tiễn tôi ra cửa.
Vừa bước đến cửa, trên lầu vọng xuống một tiếng gọi rõ ràng: "A Hoài."
Triệu Hoài gần như ngay lập tức đáp lại: "Anh, có chuyện gì sao?"
Tôi ngước mắt nhìn cậu ta, rồi theo hướng âm thanh phát ra mà nhìn về phía cầu thang.
Trong tích tắc, tôi chợt nhớ lại hồi đi học trước đây, người luôn đi họp phụ huynh cho Triệu Hoài vốn là Triệu Viễn.
Suốt 6 năm cấp hai và cấp ba đều như vậy.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, nhà họ Triệu đấu đ/á khốc liệt, Triệu Viễn bị tính kế đẩy ra nước ngoài vào lúc đó.
Mà giờ đây, Triệu Hoài đạp đổ tất cả những người khác, đúng lúc quyền lực cao nhất thì thân thế bị bại lộ, Triệu Viễn lại đúng thời điểm trở về nước, ngồi mát ăn bát vàng?
Tôi nhìn Triệu Hoài, cậu ta vẫy tay chào tôi rồi nhanh chóng bước lên lầu.
Để tôi đứng một mình ở cửa, đầu óc rối bời.
… Chuyện này đúng là một vụ drama chấn động.
Xuống phía nam đồng nghĩa với việc c/ắt đ/ứt hoàn toàn mọi mối qu/an h/ệ và nguồn lực liên quan đến tập đoàn Tư thị.
Mọi thứ bắt đầu từ con số không.
Suốt nửa năm trời, từ đăng ký công ty đến đàm phán dự án, tôi bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Cũng không phải là không có chút thành quả nào.
Việc kinh doanh coi như đã đi vào ổn định, dù vẫn còn cách xa mục tiêu tôi mong muốn.
Tin tức về Tư Cẩn Ngọc thỉnh thoảng vẫn lọt vào tai tôi qua đủ mọi kênh truyền thông.
Nói cậu ấy ra tay quyết đoán, thanh trừng triệt để hội đồng quản trị.
Nói cậu ấy đã trở thành người nắm quyền tuyệt đối trong nhà họ Tư.
Nói cậu ấy... Bên cạnh vẫn chưa có ai.
Những mảnh thông tin vụn vặt ấy như những hạt cát nhỏ, thỉnh thoảng lại nổi lên ở một góc nào đó trong lòng.
Không đ/au, nhưng sự hiện diện lại vô cùng rõ ràng.
Một bữa tiệc xã giao kết thúc, dạ dày tôi quặn thắt, tôi gắng gượng chào tạm biệt khách hàng.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, một gánh hàng rong b/án khoai lang nướng bốc lên làn khói trắng nghi ngút, mùi thơm ấm nóng và ngào ngạt bất chợt xộc vào mũi.
Ký ức như bị hơi nóng ấy đá/nh thức.
Hồi cấp ba, Tư Cẩn Ngọc học vượt lớp, vào học cùng trường với tôi.
Lớp 11 tan học muộn hơn lớp 10.
Khi tan học, cậu ấy luôn m/ua đồ ăn ngon đứng chờ tôi ở cổng trường.
Mùa hè là một bát chè trôi nước mát lạnh, mùa đông là một củ khoai lang nướng nóng hổi.
Bước chân tôi khựng lại.
Chẳng rõ xuất phát từ tâm lý nào, tôi quay người bước về phía gánh hàng rong.