Tôi nhờ bác hai gái che ô cho tôi về lại cửa tiệm.

Tôi nín thở tập trung tinh thần, thần h/ồn của tôi rời khỏi x/ác bay đến b/ệnh viện.

Anh họ đang nằm trong ICU, rất nhiều các loại ống để duy trì sự sống ghim trên người anh ta.

Cả người anh ta như cây cỏ khô héo, g/ầy đi một cách nhanh chóng.

Tôi lấy người giấy đã được c/ắt sẵn ra, không cần cắn đầu ngón tay anh ta, bởi vì toàn thân anh ta đều là m/áu.

Người giấy vừa rơi xuống đất, liền biến thành linh h/ồn giống anh họ y đúc.

Tôi đang đợi, đợi q/uỷ sai đến.

Một luồng gió lạnh thổi đến, tiếp theo đó là một q/uỷ sai.

Hắn nhìn linh h/ồn của anh họ, vẻ mặt nghi hoặc lật xem sổ mệnh, trong miệng lẩm bẩm:

“Người này tuổi thọ chưa tận, tại sao linh h/ồn lìa khỏi thân x/ác rồi?”

Tôi lấy tờ giấy đã được c/ắt sẵn ra, sau khi nhỏ m/áu vào liền biến thành một sợi dây xích sắt trực tiếp trói q/uỷ sai lại.

“Q/uỷ sai đại nhân đắc tội rồi, ông tự ý sửa tuổi thọ của người phàm, gây rối trật tự, hôm nay ta nhất định nói với phán quan!”

Q/uỷ sai ra sức giãy giụa, miệng không ngừng giải thích:

“Ai sửa tuổi thọ của hắn chứ, ta không có sửa!”

Lòng tôi nghi hoặc, q/uỷ sai hoặc là giãy giụa rồi chạy thoát, hoặc là xin tha, tuyệt đối không nói dối. Bởi vì có sửa đổi tuổi thọ hay không, phán quan kiểm tra liền biết ngay.

Xem ra chuyện này còn có cách nói khác!

Tôi giả vờ không biết, tiếp tục ép hỏi hắn:

“Tôn Trường Thanh hơi thở ch*t chóc nồng đậm như vậy, đã mất đi tinh lực của người sống, anh ta còn sống đã là bất thường rồi!”

Q/uỷ sai gấp gáp giải thích, buộc miệng nói ra:

“Hắn còn sống là do nhà hắn có người đang bày trận, tích công đức lên người hắn, nên hắn mới có thể duy trì sự sống!”

Tôi càng thêm nghi hoặc.

“Cả nhà Tôn Trường Thanh làm nhiều điều á/c, làm sao có thể có công đức? Vậy tuổi thọ của bác hai ta là ai đã mượn đi?”

Q/uỷ sai biết mình lỡ miệng, cũng không tiếp tục tranh cãi với tôi nữa.

Hắn nhân lúc tôi không để ý, thoát khỏi sợi xích biến thành một làn gió rồi biến mất.

Tôi không có thời gian quan tâm đến q/uỷ sai.

Trong lòng chỉ có một thắc mắc.

Tuổi thọ của bác hai không có ở trên người Tôn Trường Thanh, vậy thì đã mượn cho ai?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
5 U U Lục Minh Chương 30.
7 Ôn Cố Chương 13
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
11 Omega xung hỷ Chương 15
12 Hồng Trang Sát Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm