Thanh Sương Như Nguyệt

Chương 13 + 14

10/09/2024 11:20

13.

Khi ta đến viện tử của Tống Thanh Uyển, nàng ta đang lệnh cho hạ nhân thu dọn hành trang.

“Bình phong lưu ly đó, cẩn thận một chút, đừng làm vỡ…”

“Quạt Bát Bảo Tượng của ta, mang theo luôn…”

“Chiếc bình Phỉ Thúy Ngọc Hồ đó, ta cũng muốn dùng…”

“Dừng tay!” Ta gi/ận dữ hét lên.

“Muội muội đến gia tự để thanh tu, hay là đang mang của hồi môn để gả vào Hầu phủ thế?”

Ta lệnh cho hạ nhân đi đến rồi gi/ật lấy hết những thứ đó.

“Tỷ tỷ, tỷ có ý gì?” Tống Thanh Uyển không hiểu hỏi.

“Muội muội, phẩm hạnh cao khiết, chắc chắn sẽ không làm ra chuyện chiếm đoạt của hồi môn của đích mẫu đâu nhỉ?”

Ta cười lạnh nói.

“Cái gì mà của hồi môn của đích mẫu, ta không biết, những thứ này ở trong viện của ta thì đều là của ta.”

Bốp, ta ném danh sách của hồi môn lên bàn.

“Bình Phỉ Thúy Ngọc Hồ, bình phong lưu ly là Thái hậu ban cho mẫu thân của ta.”

“Quạt Bát Bảo Tượng, san hô đỏ… đều là do Tiên hoàng hậu ban cho mẫu thân của ta.”

“Danh sách của hồi môn được viết rất rõ ràng, toàn bộ đều ghi chép nhập kho, sao bây giờ lại biến thành đồ của muội muội rồi?”

“Nếu muội muội không phân biệt rõ ràng, vậy chỉ còn cách theo ta đến trước mặt Thánh thượng mà biện mình một chút.”

Nhìn thấy vẻ mặt của nàng ta liên tục biến sắc, cái gì mà người bình đạm như cúc, cao phong lượng tiết chứ, nếu như để người ngoài nhìn thấy khuôn mặt méo mó khó coi này của nàng ta thì sẽ thế nào nhỉ?

“Nếu như tỷ tỷ thích thì ta tặng cho tỷ tỷ, chẳng qua cũng chỉ là vật ngoài thân thôi mà.”

“Muội muội, cái này muội nói sai rồi, sao có thể gọi là tặng được chứ? Rõ ràng là vật về chủ cũ mới đúng.” Ta cười lạnh nói.

Nói xong ta lệnh cho hạ nhân bắt đầu di chuyển đồ vật, bao gồm cả chiếc giường Kim Ty Nam Mộc và chiếc ghế dài làm bằng gỗ cây lê…

Nhìn căn phòng dần trống rỗng, khuôn mặt của Tống Thanh Uyển cũng dần trở nên hung á/c.

“À, còn bộ Lam Bảo Thạch Đầu mà muội đang cài trên tóc nữa…”

“Ngươi…” Tống Thanh Uyển hoàn toàn nổi gi/ận.

“Đúng rồi, nghe nói Trung Dũng Hầu thế tử đã quỳ một ngày một đêm trước cửa cung để xin cưới ngươi về làm chính phi đấy.”

“Có lẽ là ngày mai thì thánh chỉ ban hôn sẽ đến thôi, thật lòng ta chúc mừng muội muội nhé, hoặc có lẽ nên đổi cách xưng hô rồi, chúc mừng Thế tử phu nhân!”

Đột nhiên nàng ta trở nên sốt ruột.

So với làm Thế tử phu nhân thì làm phi tử của hoàng tử vẫn hấp dẫn hơn nhiều.

Có điều Hoàng thượng sẽ không cho phép Hoàng tử cười cô nương của phủ tướng quân về.

Có lẽ Tống Thanh Uyển cũng biết, cho nên nàng ta mới quyết định đưa ra hạ sách như vậy vào tiệc ngắm hoa.

Đáng tiếc, hoa rơi hữu ý nhưng nước chảy vô tình.

Đêm đó, Tống Thanh Uyển đến gia tự.

Mà Phó Cảnh Thần đang quỳ trước cửa cung đột nhiên phun ra một ngụm m/áu lớn rồi ngất đi khi nghe tin nàng ta đã vào gia tự.

Thật không ngờ chuyện đầu tiên mà Phó Cảnh Thần làm sau khi tỉnh lại là đến tìm ta.

Chỉ một cái liếc mắt thì ta cũng biết, hắn ta cũng đã trọng sinh!

14.

“Tống Thanh Sương, ta biết ngươi cũng sống lại rồi có đúng không? Ngươi là nữ nhân đ/ộc á/c!”

“Lần này ngươi đừng hòng làm hại đến Thanh Uyển nữa.”

Ta vô cùng nghi ngờ.

Ta biết đầu óc của hắn ta không tốt nhưng không ngờ lại tệ đến mức này.

“Ta làm sao phải hại nàng ta? Ta đưa nàng ta lên giường của ngài, hay để nàng ta làm tiểu thiếp của ngài hả?”

Phó Cảnh Thần sững sờ.

Ta quá bận rồi, rất lười quan tâm đến hắn ta.

“Tống Thanh Sương, ta sẽ không để ngươi đạt được ý đồ đâu, ta cũng sẽ không cưới ngươi.”

Ta dừng bước, sau đó quay người lại tặng cho hắn ta một bạt tay.

“Ngươi cho rằng ngươi thơm ngon đến mức người khác gấp không chịu nổi mà gả vào nhà của ngươi sao?”

“Ta nhìn ngươi nhiều thêm một cái cũng khiến ta chán gh/ét đến mức buồn nôn, ta còn chưa đến tìm phiền phức cho ngươi mà ngươi dám đến tìm ta sao?”

Từ nhỏ ta đã luyện võ, cho nên ta thừa sức đối phó với cái gối thêu như hắn ta.

Ta một tay đ/ấm một chân đ/á, thu ít lợi lộc từ hắn ta trước, giữ mạng lại cho hắn ta vì mạng của hắn ta vẫn còn tác dụng.

“Phó Cảnh Thần, nếu ngươi có thời gian gây phiền phức cho ta thì sao không tìm cách c/ứu Thanh Uyển của ngươi đi.”

“Suy cho cùng thì ngày mai chính là ngày gia tự bị đ/ốt ch/áy đấy.”

Đột nhiên đồng tử của Phó Cảnh Thần co lại rồi hắn ta vội vã bỏ đi.

Ta cong môi cười khẩy.

Tống Thanh Uyển, lần này không liên quan gì đến ta, sao ngươi còn muốn hất nước bẩn vào ta à?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vạn cánh buồm qua, ta tựa gió ngàn dặm

Chương 9
Vị hôn phu Trần Dữ là một người cực kỳ cố chấp, chuyện gì anh đã quyết thì mười con trâu cũng không kéo lại được. Thế nên, từ việc mua nhà đến trang hoàng, tôi đều chiều theo ý anh. Cho đến ngày tổ chức tiệc tân gia, anh và thanh mai trúc mã Quý Hạ cãi nhau về việc có nên lắp bồn tắm trong phòng ngủ chính hay không. "Tôi đã nói là ngâm bồn tắm rất giải tỏa mệt mỏi, còn sàn nhà nữa, màu tối nhìn rất bẩn, cô không biết sao? Màu sáng thì sáng sủa hơn nhiều!" Cho đến khi người hàng xóm bên cạnh gõ cửa, cười làm hòa: "Chuyện trang trí nhà cửa ấy mà, phải nghe lời vợ, nhường vợ một lần thì gia đình mới êm ấm, vạn sự hưng." Trần Dữ ngẩn người ra: "Được được, ngày mai tôi sẽ liên lạc với đội thi công." Quý Hạ bật cười trong nước mắt, đấm nhẹ vào người anh: "Sớm như vậy chẳng phải tốt hơn rồi sao." Không một ai để ý thấy tôi đã bước ra khỏi cửa. Cơn gió đêm thổi bay tấm rèm cửa màu sáng, đó là kiểu dáng mà Quý Hạ đã chọn. Thậm chí đồ đạc trong nhà, địa điểm tổ chức đám cưới, kiểu dáng váy cưới đều là sở thích của cô ta. Tôi bỗng thấy mệt mỏi vô cùng. Sau đó, tôi gọi điện cho công ty tổ chức đám cưới: "Phiền các anh đổi tên cô dâu thành Quý Hạ." Đã như vậy, hôn lễ mà mọi thứ đều chẳng liên quan đến tôi này, tôi chọn cách rút lui.
Hiện đại
Tình cảm
0