Đối diện với ánh mắt của Lý Trạch, cậu ta h/oảng s/ợ nắm lấy tay Trương Hoa.
"Trương Hoa, tổ tiên nhà tôi làm nghề xem mệnh đoán số, xem phong thủy, tôi tuyệt đối không thể nhìn nhầm. Nếu cô ta thật là tiểu thư nhà giàu có, sao lại kéo cậu lên núi này ở?"
"Cậu không thấy cây cối trên núi toàn là ngân đằng, mộc thiên liễu sao? Mèo thích nhất hai loại này."
“Hôm nay trăng tròn, yêu khí cực thịnh, tối nay căn nhà này chắc chắn sẽ đổ m/áu. Một trong chúng ta sẽ bị cô ta gi*t ch*t."
Tôi cúi đầu giải thích: "Chồng à, chúng ta ở biệt thự mà. Biệt thự sang trọng thế này đương nhiên phải xây trên núi rồi. Hơn nữa, tại sao phải chuyển lên đây, không phải anh rõ nhất sao?”
Kết hôn chưa đầy một tháng, Trương Hoa đã cầm tiền của tôi ra ngoài tìm gái, còn bị tôi bắt gặp.
Vậy mà anh ta còn trơ trẽn nói: "Hoa nhà làm sao thơm bằng hoa dại? Dùng tiền của cô nuôi đàn bà cho tôi là phúc phần của cô đấy, đừng có khóc lóc nữa. Muốn làm người phụ nữ của tôi thì phải độ lượng."
Anh ta đã sai rồi.
Tôi che mặt không phải vì khóc, mà vì cười.
Bởi hành động này… rất hợp ý tôi.
Người đời đều bảo mèo có chín mạng, kỳ thực không phải.
Loài mèo chỉ có một mạng nhưng lại có đến chín mảnh h/ồn phách.
Khi tôi ch*t, mảnh h/ồn phách oán h/ận nhất hóa thành Miêu yêu, biến thành người, tám mảnh h/ồn còn lại lang thang khắp núi rừng.
Nếu tám mảnh h/ồn này không hút được tinh khí kẻ th/ù trong ba tháng, tất cả sẽ tiêu tan, tôi cũng không thể tồn tại dưới hình người nữa.
Thế là tôi nghe lời anh ta làm người độ lượng, nhào nặn những mảnh h/ồn còn lại thành hình người, rồi mời đến biệt thự dưới danh nghĩa bạn thân.
Khi tôi mời mảnh h/ồn đầu tiên hóa thành người về nhà.
Trương Hoa liền nổi lên d/ục v/ọng, cưỡ/ng b/ức bạn thân tôi.
Từ đó, tôi lấy hình tượng người phụ nữ độ lượng như anh ta nói, mời bạn đến nhà, rót th/uốc mê, nh/ốt vào phòng ngủ.
Trương Hoa sợ họ tỉnh dậy sẽ la hét, bị người khác nghe thấy báo cảnh sát nên đề nghị dọn lên biệt thự trên núi.
Bởi nơi này hoang vu, dù có kêu rá/ch cổ họng cũng chẳng ai nghe.
Đề phòng bất trắc, Trương Hoa còn lắp camera trong phòng.
Anh ta nói nếu bạn tôi dám báo cảnh sát, sẽ đăng video trong phòng ngủ lên mạng, xem họ còn lấy chồng giàu sinh con đẻ cái thế nào.
Nghe vậy, tôi vội vàng tìm thợ lắp camera.
Bởi vì camera này có tác dụng lớn lắm.
Tôi liếc nhìn hướng phòng ngủ, khẽ nhắc nhở: "Chồng à, th/uốc mê sắp hết tác dụng rồi."
Lý Trạch còn muốn nói, nhưng Trương Hoa đã mất kiên nhẫn.
"Thôi đi, đừng có suốt ngày m/ê t/ín nữa. Chúng ta không phải sống theo chủ nghĩa duy vật sao? Nếu thực sự có m/a, cái x/á/c ch*t kia đã x/é x/á/c tôi ra từ lâu rồi."
Trương Hoa liếc Lưu Dương, anh ta lập tức hiểu ý: "Xin lỗi nhé, lúc ăn cơm cậu ấy uống hơi nhiều rồi, tôi đưa cậu ấy vào phòng khách nghỉ chút."
Tháng thứ ba sau khi tôi lấy Trương Hoa, Lưu Dương thường xuyên sang ăn nhờ, trên bàn ăn không ngớt lời nịnh hót khiến Trương Hoa được thỏa mãn lòng hư vinh, ban cho anh ta không ít ân huệ.
Thấy Lý Trạch bị kéo đi, Trương Hoa nóng lòng bước về phía phòng ngủ.
Nhìn anh ta vào phòng, tôi vội quay vào bếp lấy thanh pate mèo giấu trong góc, ăn ngấu nghiến.
Dù là oán khí hóa thành người, nhưng bản chất vẫn là mèo, thích thanh pate mèo, sợ chanh. Nước chanh lúc nãy tuy không khiến tôi hiện nguyên hình, nhưng cũng làm hao tổn yêu khí, phải ăn thanh pate mèo bổ sung năng lượng ngay.
Đang đắm chìm trong hương thơm, lưng tôi bỗng cảm nhận được cơn bỏng rát dữ dội.
"Miêu yêu, mau hiện nguyên hình!"
Quay đầu lại nhìn, Lý Trạch đã lén trốn sau tủ bếp, dán bùa chú lên lưng tôi.
Cơn đ/au k/inh h/oàng lan khắp người.