Tóc Vàng ngồi trơ ra như phỗng, một lúc lâu không nhúc nhích.

Tôi nuốt nước bọt ực một cái, hốt hoảng lấy tay cạy lòng bàn tay Giang Hạo Ngôn: "Giang Hạo Ngôn! Tỉnh dậy đi!"

Giang Hạo Ngôn mơ màng mở mắt, nhìn Tóc Vàng đang ngồi xếp bằng giữa lều thì gi/ật mình: "Kiều Mặc Vũ? Sao lại ngồi đó?"

Lời vừa dứt, Tóc Vàng đột ngột quay đầu lại. Dưới ánh trăng, khuôn mặt hắn tái nhợt, miệng méo xệch đến mức tưởng chừng rá/ch mang tai. Nụ cười q/uỷ dị ấy khiến nửa dưới gương mặt chỉ còn thấy một cái mồm ngoác rộng.

Tôi khựng người: "Ông bạn mồm to thiệt đấy nhỉ."

Tóc Vàng vẫn giữ nguyên nụ cười đi/ên dại, dán đôi mắt vô h/ồn lướt qua hai chúng tôi rồi chầm chậm đứng dậy, điệp người ra khỏi lều.

Giang Hạo Ngôn mặt xanh như tàu lá: "Kiều Mặc Vũ! Hắn... hắn ch*t rồi cơ mà? Thứ này là cái quái gì vậy?"

Tôi đưa tay dỗ dành: "Bình tĩnh, chỉ là con m/a thôi. Chẳng đ/áng s/ợ đâu."

Anh chàng thở phào: "Thì ra là m/a, may gh/ê! M/a cái gì?! M/a Á?!"

Tôi chặp tay: "Nhỏ giọng chứ! Hắn bị Nguyệt Sát cắn ch*t, x/ác dính đầy âm khí nên h/ồn m/a lạc quanh đây nhập vào dễ như chơi. Yên tâm đi, mấy vo/ng này ch*t ở rừng thường chẳng oán h/ận nặng lắm, hiếm khi hại người."

Tôi chống hai khuỷu tay bị trói ngược sau lưng ngoi người dậy: "Thôi, lén ra theo hắn xem sao."

Hai đứi gập người chui ra khỏi lều. Ánh lửa trại lập lòe để lộ cảnh tượng hai tên trẻ măng đang vắt vẻo ngồi hút th/uốc. Tên đầu đinh đướng lên giọng trầm buồn:

"A Hoãn này, tao tưởng Tóc Vàng bá đạo lắm. Đùng cái ch*t lãng xẹt như vậyy..."

Người bên cạnh, gọi là A Khoan, gật đầu, gạt tàn th/uốc xuống đất.

"Làm nghề này, đầu lúc nào cũng treo lơ lửng trên thắt lưng mà ki/ếm tiền. Đại ca nói rồi, ch*t một mạng được hai triệu, về đến nơi ông chủ sẽ cho người gửi tiền cho gia đình Tóc Vàng. Thằng nhóc đó cũng coi như đáng giá, làm gì mà ki/ếm được hai triệu chứ?"

Hắn vừa dứt lời, Tóc Vàng chậm rãi bước đến bên cạnh hai người, đứng im lặng không nhúc nhích.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
11 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm