Sụp đổ.

Phong Tân Phỉ quả không hổ danh là ứng cử viên sáng giá nhất cho chức vụ Chỉ huy trưởng tiếp theo của Liên bang.

Phải đến tận một tuần sau, vở kịch này mới tạm thời kết thúc.

Tôi co ro trong chăn, khóc nức nở với cơ thể đầy những vết bầm tím.

Phong Tân Phỉ đứng bên cạnh, lúng túng không biết làm sao, ngây ngô mở lời:

“Tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

Thấy tôi vẫn không ngừng khóc, anh ta thậm chí còn lôi cả kịch bản của tôi ra:

“Hơn nữa, em là vợ tôi mà.”

Vợ giúp chồng vượt qua kỳ nh.ạy cả.m là chuyện thiên kinh địa nghĩa.

Tôi tức gi/ận ném cái gối vào người anh ta: “Cút đi!”

Đó chẳng phải là kịch bản tôi bịa ra để giả vờ mất trí nhớ nhằm tránh bị đày ra tinh cầu hoang vắng hay sao!

Giờ thì hay rồi, bị anh ta ăn sạch sành sanh thật luôn!

Nếu anh ta còn dám tống tôi ra tinh cầu hoang vắng, đừng trách tôi bóc phốt anh ta trên mạng tinh tế!

Hôn phu của tôi ơi hu hu, tôi không còn là một Omega hoàn hảo xinh đẹp nữa rồi hu hu.

Liệu Tống Đông Cừ còn thích tôi nữa không?

Thế giới đáng gh/ét này thật quá tệ bạc với tôi.

Biết tôi thực sự không muốn gặp mình, Phong Tân Phỉ im lặng rời khỏi phòng.

Thực ra anh vẫn còn nhớ chút ít ký ức từ lúc bắt đầu.

Cái Omega nhỏ xinh đẹp giả vờ mất trí nhớ đó đã lôi anh về sofa, hỏi xin th/uốc ức chế nhưng không được.

Ngay sau đó, cậu nhóc nhận ra anh bị trúng th/uốc, sợ đến mức vội vàng chạy về phòng trốn.

Omega rõ ràng đã an toàn rồi.

Kết quả chẳng được bao lâu, lại thò cái đầu xinh xắn ra ngoài.

Đấu tranh tư tưởng hồi lâu rồi mới qua giúp anh, vừa giúp vừa khóc lóc: “Mình đây là đang hy sinh vì Liên bang, cậu mà biến thành kẻ ngốc thì biết làm sao.”

Phong Tân Phỉ hồi tưởng lại cảnh đó.

Chậc một tiếng.

Lần đầu gặp Omega nhỏ, anh đã thuận theo kịch bản mất trí nhớ của cậu.

Chỉ muốn xem xem nhóc xinh đẹp này rốt cuộc có th/ủ đo/ạn gì mà có thể chọc tức bạn thân anh đến mức sống dở ch*t dở.

Kết quả lại bị người ta bỏ th/uốc, kịch bản hơi đi chệch hướng.

Nghĩ đến đôi mắt đỏ hoe và những giọt nước mắt trong veo của Omega, Phong Tân Phỉ vò vò mái tóc:

Phải dỗ dành nhóc này trước đã.

Omega này vừa ngốc vừa lương thiện, Phong Tân Phỉ bắt đầu hiểu tại sao anh em tốt của mình lại muốn cư/ớp hôn phu của người khác rồi.

Anh cũng muốn cư/ớp.

Phong Tân Phỉ biết tôi gh/ét anh, nên ngoài lúc mang ba bữa ăn đến, tuyệt đối không xuất hiện trước mặt tôi.

Sau khi bắt được kẻ bỏ th/uốc, lúc mang cơm đến, anh im lặng đứng trước cửa phòng một lát rồi lên tiếng:

“Tôi bắt được kẻ bỏ th/uốc rồi, em có muốn tự tay trả th/ù hắn không?”

Tôi không vui, dùng sức c/ắt miếng bít tết, tạo ra những âm thanh chói tai:

“Ai mà b/ạo l/ực như anh chứ. Tôi không thèm tự tay trả th/ù hắn đâu!”

Anh “ừ” một tiếng, hồi lâu sau lại hỏi:

“Vậy em có muốn gặp Tống Đông Cừ không?”

“!” Nghe thấy tên hôn phu, mắt tôi sáng rực lên, nhưng chợt nhớ đến thiết lập mất trí nhớ, tôi làm vẻ kiêu kỳ:

“Tống Đông Cừ là ai thế?”

“Bạn tốt từ nhỏ đến lớn của em.”

“Muốn gặp, muốn gặp!” Chưa đợi anh nói hết câu, tôi đã vội vã đáp lời.

Chỉ sợ trả lời chậm thì anh lại không muốn đưa tôi đi gặp Tống Đông Cừ nữa.

Phong Tân Phỉ thấy vậy thì khẽ cười.

Cười cái gì mà cười chứ.

Tôi lại bắt đầu nghiến răng nghiến lợi c/ắt bít tết, giả vờ miếng th!t dưới tay là Phong Tân Phỉ.

Mà cái gì gọi là Tống Đông Cừ là bạn tốt từ nhỏ đến lớn của tôi chứ.

Anh ấy rõ ràng là hôn phu của tôi!

Đám người thượng đẳng các người, chỉ giỏi cư/ớp hôn phu của người khác!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm