Hoàn Toàn Trùng Khớp

Chương 1

28/02/2026 23:08

1.

Giang Nghiễn Đông khóc rồi.

Hiếm thật đấy.

Tôi lách cách xoay chiếc bật lửa trong tay, bước lại gần.

Mũi giày da khẽ chạm vào bắp chân cậu ta.

“Giữa mùa đông không về nhà, ngồi trong công viên hứng gió lạnh làm gì?”

“Đóng vai nạn nhân à?”

Cậu ta không thèm để ý đến tôi, cúi gằm mặt, hai tay che kín, chỉ có bờ vai vẫn run lên từng nhịp.

Tôi bất ngờ cúi xuống nhìn từ phía dưới.

Một giọt nước mắt nóng hổi rơi thẳng lên chóp mũi tôi.

Tôi sững người.

“Không phải chứ… khóc thật à?”

Giang Nghiễn Đông là ai cơ chứ?

Hồi thi vào học viện quân sự Liên Minh, tay g/ãy mà vẫn có thể dùng một tay ấn đối thủ xuống hố cát — một kẻ hung hãn chính hiệu.

Rốt cuộc là gặp phải chuyện động trời gì vậy?

“Không thèm để ý tôi đúng không?” Tôi rút điện thoại ra.

“Gọi cho chồng cậu đấy, bảo anh ta mau đến đón cậu về.”

“Dừng tay!”

“Phụt—”

Cậu ta nện thẳng một cú vào bụng tôi.

Đau đến mức tôi phải nhe răng.

“Ly hôn rồi.”

“…Cái gì?”

Giang Nghiễn Đông trừng mắt nhìn tôi, mắt và mũi vẫn đỏ hoe:

“Anh ta không còn là chồng tôi nữa.”

Chỉ vậy thôi mà khóc đến thế à?

Tôi khựng lại hai giây.

Rồi bật cười thành tiếng.

“Ồ—”

Không hiểu sao trong giọng nói lại lộ ra chút hả hê

“Chồng cậu cuối cùng cũng không chịu nổi cái tính khí đó của cậu nên đ/á cậu rồi à?”

Thấy cú đ/ấm thứ hai sắp giáng xuống—

May mà tôi đã chuẩn bị trước, bắt lấy cổ tay cậu ta.

“Chậc.”

Tay lạnh thật.

Một tờ khăn giấy nhẹ nhàng phủ lên mặt cậu.

“Lau đi. Đã bảo mắt nhìn người của cậu tệ lắm mà, giờ biết chưa.”

Giang Nghiễn Đông vẫn đang cố trấn tĩnh.

Nước mắt như vỡ đê, lau từng chút cũng không hết.

Tôi cố kìm lại ý muốn dùng tay áo mình lau mặt cho cậu, bực bội xoay xoay chiếc bật lửa.

Đầu mũi thoảng qua một mùi hương ngọt ngào như có như không.

Là mùi hạt dẻ rang đường.

Tôi khịt mũi

“Ngồi yên đó, tôi đi m/ua cho cậu ít hạt dẻ rang cho ấm tay.”

“Chờ đã.”

Giang Nghiễn Đông kéo lấy vạt áo tôi.

Từ góc nhìn của tôi, hai má cậu ta đỏ bừng vì lạnh, hàng mi run lẩy bẩy.

Ánh đèn đường rơi xuống, lấp lánh như nước.

Cậu nghiến răng:

“Làm gì có hạt dẻ rang.”

“Chắc chắn có! Tôi không thể ngửi nhầm được! Để tôi xem… ở đâu…”

Những ngón tay thon dài siết ch/ặt áo tôi hơn một chút.

Trong khoảnh khắc, tôi như bừng tỉnh.

Mùi ngọt ngấy trong không khí ngày càng nồng đậm.

…Không phải chứ.

“Đây… là pheromone của cậu?!!!”

2.

“Cậu, cái này, này—!”

N/ão còn chưa kịp phản ứng, cơ thể đã hành động trước.

Tôi dứt khoát cởi áo khoác của mình, quấn ch/ặt quanh người Giang Nghiễn Đông.

Rồi vác cậu ta lên vai.

“Phải đưa cậu về ngay… không đúng, gã chồng cũ ch*t ti/ệt kia đã cút chưa đấy? Thôi bỏ đi, đến nhà tôi vậy…”

Cậu ta cứng người trong thoáng chốc, rồi bắt đầu giãy giụa.

“Thả ra! Thẩm Húc, thả tôi xuống!”

“Im miệng.”

Tôi sải bước về phía bãi đỗ xe.

“Cậu bây giờ thế này mà tự về được à?”

Trong xe, hệ thống sưởi được bật hết cỡ.

Giang Nghiễn Đông cuộn mình ở ghế phụ, quấn trong áo khoác của tôi, chỉ lộ ra nửa gương mặt tái nhợt.

Mùi hạt dẻ rang tràn ngập không gian kín.

Ngọt đến ngấy.

Cũng ngọt đến mức… khiến người ta bứt rứt khó chịu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
6 Đồng Trần Chương 36
8 Lỡ làng Chương 14
9 Xoá bỏ Omega Chương 15
12 Cuốn sổ tiên tri Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi Nổi Đình Đám Sau Khi Tham Gia Show Hẹn Hò Với Làn Da Rám Nắng

7 - END
Một tiểu sinh lưu lượng bị toàn mạng mỉa mai là "Dầu Vương". Để tẩy trắng cho anh ta, công ty quyết định nhét tôi vào một show hẹn hò, bắt tôi phải cướp bằng được danh hiệu "Dầu Vương" về phía mình. Với làn da ngăm rám nắng, tôi nhận thức rất rõ về hình tượng của mình. Trong show hẹn hò: Tôi nháy mắt với khách mời số 1 một cách đầy dầu mỡ. Tôi làm biểu cảm moa moa với khách mời số 2. Thậm chí còn chơi lớn hơn, chính là dám mạnh bạo dồn vào tường khách mời số 3 — chính là Lục Ảnh đế. Giữa lúc đang làm mưa làm gió với vẻ ngoài "dầu mỡ" của mình, tôi bỗng trượt chân ngã sấp mặt, vô tình lột phăng cái quần của Ảnh đế xuống. Tay máy quay lại chụp đúng khoảnh khắc đó với một góc độ cực kỳ hiểm hóc. Thế rồi, toàn mạng bùng nổ luôn!
Boys Love
Chữa Lành
Đam Mỹ
0