01
Lê Phồn Tinh… là Omega mà tôi theo đuổi suốt bốn năm đại học, khó khăn lắm mới “lừa” được về nhà.
Vừa tốt nghiệp đại học, tôi đã quấn lấy em ấy, ép đi đăng ký kết hôn.
Hôm nay là kỷ niệm bảy năm ngày cưới của chúng tôi.
Người ta thường nói “thất niên chi dương”.
Nhưng tôi lại cảm thấy, suốt bảy năm qua, tôi ngày càng yêu Omega của mình nhiều hơn.
Tôi nhìn Omega đang ở dưới thân, khóe mắt ửng đỏ, trong mắt ngập nước, trái tim như bị em lấp đầy đến căng tràn.
Cảm xúc mãnh liệt cuộn trào trong lồng ng/ực hóa thành pheromone trầm hương, quấn ch/ặt lấy hương hoa chuông xanh, hòa quyện không tách rời.
“Tiểu Tinh…”
Tôi cúi xuống hôn đi giọt lệ nơi khóe mắt em, khẽ thì thầm:
“Anh yêu em.”
Omega khẽ r/un r/ẩy, ánh mắt có chút mơ màng, nhưng vẫn cảm nhận được tình yêu đầy ắp của tôi, liền đáp lại bằng một nụ hôn.
“A Thư… em cũng yêu anh.”
02
Tôi vốn tưởng rằng mình và Tiểu Tinh sẽ cứ hạnh phúc như vậy mãi mãi, cho đến khi ch*t đi cũng sẽ được ch/ôn cùng một chỗ.
Nhưng ông trời dường như không muốn thấy tôi hạnh phúc, liền trêu tôi một vố thật cay nghiệt.
Bảy giờ sáng.
Tôi mở mắt, theo thói quen muốn đặt lên môi Omega trong lòng một nụ hôn chào buổi sáng, rồi xuống giường chuẩn bị bữa sáng cho em — người đã vất vả cả đêm.
Nhưng trước khi nụ hôn kịp rơi xuống…
Tôi chợt nhận ra có gì đó không ổn.
Tôi đặt tay lên ng/ực, cảm nhận nhịp tim của mình.
Rất bình thường.
Ổn định.
Không hề dồn dập.
Nhưng… nó không nên như vậy.
Ngay khoảnh khắc tôi mở mắt nhìn thấy Tiểu Tinh, nó phải đi/ên cuồ/ng đ/ập lo/ạn, không thể kh/ống ch/ế, tràn đầy vui sướng — chứ không phải bình lặng như lúc này.
Dường như… tôi đã đ/á/nh mất cảm giác rung động với Omega của mình.
03
【Đến rồi đến rồi! Tôi chờ suốt bảy năm, “Rung Động” cuối cùng cũng ra phần hai rồi!】
【Tinh bảo, Thư bảo, nhớ ch*t mất! Mau cho mama hôn một cái, muah muah!】
【Có ai đọc xong rồi quay lại spoil chút đi, độ ngọt thế nào vậy?】
【Còn phải hỏi à? “Rung Động 1” ngọt như thế, “Rung Động 2” chắc chắn còn ngọt hơn!】
【Trên kia đoán sai rồi, ai muốn ăn đường thì đừng đọc. Mở đầu là công ngủ dậy phát đi/ên, nói thụ không phải Omega của mình, bắt thụ cút đi.】
Những dòng bình luận bất ngờ xuất hiện trước mắt khiến tôi sững sờ.
Cho đến khi dòng cuối cùng làm tôi bừng tỉnh.
Tôi yêu Tiểu Tinh đến vậy, sao có thể mất đi rung động với em ấy?
Chỉ có một khả năng — Người đang nằm trên giường… không phải Tiểu Tinh của tôi.
Hắn là đồ giả mạo!
Tay tôi đặt lên cổ hắn, năm ngón tay chậm rãi siết lại.
Chỉ cần kẻ mạo danh này ch*t… Omega của tôi, Tiểu Tinh của tôi, có phải sẽ quay lại không?
Kẻ mạo danh vì ngạt thở mà tỉnh dậy, gương mặt vì thiếu oxy mà ửng đỏ một cách bệ/nh hoạn.
Hắn liều mạng đ/ập vào tay tôi, cố ép tôi buông ra.
Bộ đồ ngủ vốn đã lỏng lẻo vì giãy giụa mà trượt xuống vai, lộ ra mảng lớn dấu vết đỏ.
Đó là… dấu tích tôi để lại trên cơ thể này vào đêm qua, khi tình ý dâng trào.
Đây… là thân thể của Tiểu Tinh.
Tôi lập tức buông tay.
“Khụ… khụ khụ!”
Kẻ mạo danh đ/á mạnh tôi một cái, trên mặt mang theo vẻ tức gi/ận:
“Tạ Dung Thư, sáng sớm anh phát cái gì đi/ên vậy?!”
Mỗi cử chỉ, lời nói của hắn… đều giống hệt Tiểu Tinh.
Nếu không phải cảm giác bài xích trong lòng ngày càng mãnh liệt, có lẽ tôi cũng đã bị lừa.