[Ký chủ chúng ta không chạy thoát đâu...]
"Đừng có nói nữa Tiểu Bát."
[Sao một tên phản diện lại có hệ thống cao cấp hơn tôi chứ? Chủ thần đại nhân hại tôi QWQ]
"Thôi đừng kêu nữa, hy vọng kiếp sau còn gặp lại ngươi."
Tôi là ai?
Không phải tôi mới là phản diện sao?
Hả? Phản diện là Tống Tinh Quyết?!
Hóa ra tôi mới là nhân vật chính của cuốn sách này.
Thiếu gia thật Tống Tinh Quyết sớm đã hình thành nhân cách phản xã hội, sau khi có được một hệ thống thì mưu toan đuổi cùng gi*t tận tôi để thay thế.
Tiểu Bát đã tiêu hao rất nhiều năng lượng để bảo vệ tôi, nhưng cuối cùng vẫn không giữ được.
Thế là nó dốc hết năng lượng cuối cùng khởi động lại thế giới, đưa tôi đến dị giới, để tôi thức tỉnh trong trạng thái mất trí nhớ.
Sau khi tỉnh táo, tôi đương nhiên không tin vào cái gọi là nhà họ Tống hay Tống Tinh Quyết nữa.
Cho nên mọi chuyện mới từ từ thoát khỏi sự kiểm soát của Tống Tinh Quyết, cậu ta bất đắc dĩ nghĩ ra chiêu gi*t người này, lần này cảnh sát sẽ dạy dỗ cậu ta đàng hoàng.
"Thế Cố Thịnh thì sao?"
[À, một vai phụ thôi. Chỉ khi được nhân vật chính chọn trúng mới là nam chính. Tống Tinh Quyết giờ tự lo còn chẳng xong, đương nhiên hắn thành đồ bỏ rồi.]
"Phó Việt thì sao? Vẫn là nam phụ?"
[Ừm, cũng được coi là thế, cậu là nam chính của thế giới của cậu, cậu chọn anh ta thì anh ta là một nhân vật chính khác, không chọn thì chỉ là một người giàu có bình thường thôi.]
"Thế anh ta đúng là giàu thật đấy."
[Không cách nào, phúc đức nhà họ Phó rất lớn, mấy đời đều giàu có như vậy.]
"Nếu nhiệm vụ kết thúc, ta còn gặp lại ngươi không?"
[Chắc là có đấy, tôi sẽ thường xuyên tới thăm cậu hì hì, nhớ m/ua võng cho tôi nhé~ Lần này không được lừa tiền của tôi đâu đấy! Tiền của tôi mất sạch rồi hu hu, Chủ thần đại nhân còn khấu trừ tiền thưởng của tôi nữa, anh ta cũng là người x/ấu QWQ]
Giọng nói điện tử trong lòng đột nhiên biến thành giọng thiếu niên, trở thành một kẻ thút thít.
[Ta khấu trừ lúc nào hả? Chẳng phải bảo cậu đi nghỉ dưỡng cùng ta thì ta sẽ đưa gấp đôi tiền thưởng cho cậu sao? 008, cậu không nghe lời.]
Một giọng nói khác đột nhiên chen vào.
[Ái chà, sao anh ta lại tìm tới đây rồi, ký chủ tôi về trước đây, Chủ thần đại nhân thật kỳ quặc, lần nào cũng bắt phải đi chơi cùng mới đưa tiền thưởng.]
Cái này...
Tôi thầm nghĩ, Tiểu Bát à, tính cách ngốc nghếch của ngươi bao giờ mới cải thiện đây?
Nếu hệ thống mà có mông thì...
Thôi kệ, mong ngươi giữ được nó.
Tôi thở dài, phát hiện Phó Việt đứng ngoài cửa mãi không động đậy.
"Đứng ngoài cửa làm gì? Ngốc rồi hả?"
Anh ta bước vài bước tới ôm chầm lấy tôi, nhưng động tác lại rất nhẹ nhàng.
"Cậu dọa ch*t tôi rồi đấy Tống Dữ An, cậu có biết là cậu đã ngủ suốt hai ngày rồi không?"
"Thế tôi ngủ giỏi nhỉ?"
"Còn đùa được nữa à? Cậu suýt chút nữa thì bị sốc rồi cậu có biết không hả?"
Anh ta gi/ận dỗi, nhưng lại không nỡ m/ắng tôi, cuối cùng chỉ bất lực dùng tay xoa mặt tôi.
"Lại g/ầy đi rồi."
"Chút xíu thôi mà."
"Chỉ còn chút xíu, eo cậu chẳng còn tí thịt nào!"
Tôi bật cười nhìn anh phàn nàn,"Chuyện đã giải quyết xong chưa?"
"Ừm, giải quyết xong rồi, thiết bị ghi âm siêu nhỏ trên người cậu đã được nộp lên làm bằng chứng rồi."
Phó Việt ngồi bên giường gọt táo.
Tôi đã biết thứ này sẽ có lúc hữu dụng.
Kịp thời lưu lại dấu vết quả là thói quen tốt.
"Ăn táo đi."
Anh ta xiên miếng táo đưa cho tôi.
"Aaa––"
Tôi há miệng.
Phó Việt thành thật đưa tới môi tôi, đút cho tôi ăn.
"An An, muốn gặp mấy người kia không?"