3.
Tôi và Thẩm Yến Niên không học cùng chuyên ngành.
Tôi tuy từ nhỏ phản xạ chậm chạp, nhưng lại có thiên phú đặc biệt trong ngành thiết kế cơ giáp.
Còn cậu ấy là con cưng của trời, tương lai phải kế thừa cả một gia tộc họ Thẩm khổng lồ, nên đương nhiên lựa chọn khoa Quản trị Kinh doanh.
Sau khi hộ tống tôi đến tận cửa lớp, Thẩm Yến Niên đầu tiên là đưa bữa sáng cho tôi, sau đó đặt chiếc bình giữ nhiệt đầy nước nóng lên bàn học:
"Nam Nam, vẽ tranh xong nhớ uống nước nhé."
"Tan học ngoan ngoãn ở trong lớp đợi tớ, tớ qua đón em đi ăn trưa."
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Thẩm Yến Niên vừa đi khỏi, Trần Trạch – đứa bạn chơi khá thân với tôi – liền lập tức sán lại hóng hớt:
"Cậu còn mạnh mồm bảo hai người không phải người yêu đi! Nhìn cái điệu bộ hầu hạ vợ của đại nam thần trường mình xem, tớ có cảm giác hai cậu vừa tốt nghiệp là kết hôn luôn ấy."
Động tác gặm bánh mì của tôi chợt khựng lại.
Kết hôn?
Làm sao có thể chứ.
Alpha và Beta không thể ở bên nhau, đây là quy luật bất thành văn của xã hội ABO rồi.
Tôi bất lực lặp lại lời giải thích mà mình đã nói không biết bao nhiêu lần:
"Tớ và Thẩm Yến Niên thực sự chỉ là anh em tốt thôi. Tính tình cậu ấy dịu dàng, với ai cũng tốt như vậy cả."
Trần Trạch trợn tròn mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm:
"Cậu bảo ai dịu dàng cơ?!"
"Hắn ta chỉ giả trân trước mặt cậu thôi! Lần trước tớ lỡ tay chạm vào cậu một tí, hắn đã lườm tớ rá/ch cả mắt suốt mấy ngày liền rồi đấy."
Lúc bắt tay vào vẽ bản thiết kế, toàn bộ sự chú ý của tôi đều đổ dồn vào những nét vẽ trước mắt.
Đến khi tôi đặt bút xuống, tôi mới phát hiện Trần Trạch ngồi bên cạnh đang cuống cuồ/ng lên như khỉ dính hắc ín.
"Cậu bị làm sao thế?"
Thấy tôi đã bận xong, Trần Trạch liền vội vàng mở diễn đàn trường trên vòng tay định vị cho tôi xem:
"Nhìn mau! Có một em Omega cực kỳ xinh đẹp vừa tỏ tình với chồng cậu kìa!"
Góc chụp của các camera chạy bằng cơm công nhận là đỉnh thật.
Chàng Alpha đẹp trai, nàng Omega xinh gái.
Dù trong ảnh Thẩm Yến Niên vẫn giữ khuôn mặt lạnh như tiền, nhưng trông hai người họ vẫn xứng đôi vừa lứa đến lạ kỳ.
Trần Trạch tiếp lời: "Nghe nói em Omega này là đại mỹ nhân của khoa Kinh tế, gia thế cũng thuộc hàng khủng nữa. Cậu không thấy có chút khủng hoảng nào hả?"
Tôi lắc đầu.
Alpha vốn dĩ nên ở bên cạnh Omega, huống chi Thẩm Yến Niên lại là anh em tốt của tôi.
Nếu cậu ấy ở bên một Omega tốt, tôi nên chúc phúc cho cậu ấy mới đúng.
Thế nhưng, lồng ng/ực bỗng nghẹn lại một nhịp.
Cảm giác chua xót, ngột ngạt khó tả dâng lên.
Còn chưa kịp nghĩ cho thông suốt, vòng tay định vị của tôi bỗng run lên bần bật.
Mẹ Thẩm gửi tin nhắn đến:
"Nam Nam à, gia đình đang muốn giới thiệu đối tượng xem mắt cho Yến Niên, con có muốn đến làm quen vài người luôn không?"
"Con cứ coi như gặp gỡ kết bạn thôi. Bác là trưởng bối của con, cũng lo lắng cho chuyện chung thân đại sự của con lắm."