Dư Tiên Phần 1

Chương 3.

18/02/2025 11:04

Sau hôm đó, bà nội như trở thành x//á/c số//ng.

Bà chỉ nằm cuộn tròn trên giường, không ăn uống bất cứ thứ gì, thậm chí bà ngủ say trong suốt mùa đông.

Đến mùa xuân, chỉ có đôi mắt bà nội chuyển động, còn bà thì ngồi im trong bóng tối, tĩnh lặng nhìn tôi.

Ánh nhìn đó như thể để ghi nhớ tôi cho rõ, tiện bề sau này tìm tôi cho dễ, để mà có thể ăn tươi nu//ốt số//ng tôi.

Sự kì d//ị của bà nội khiến cho cha mẹ tôi vô cùng kh//iếp s//ợ ngôi nhà của bà.

Đến bức tường bao xung quanh nhà bà nội, cũng bị mẹ của tôi dán đầy các loại giấy màu vàng và các lá b//ùa qu//ái lạ.

Từ sau khi Huyền lão sư nói bát tự của tôi có thể kh//ắc ch//ế cái thứ qu//ái lạ đang ám trên người bà nội, thì tôi trở thành người duy nhất trong gia đình đưa cơm cho bà.

Lúc bà tôi không phát đi//ên, người mà bà thương nhất là tôi.

Cho nên, mỗi lần tôi đem cơm cho bà, tôi chỉ thấy thương cho tình trạng bà lúc này, chứ không hề thấy sợ chút nào.

Bà nội nhìn thấy tôi đến.

Trong mắt bà không hề có sự vui mừng, ngược lại đầy sự thờ ơ, lãnh đạm thậm chí thể hiện rõ sự chán gh//ét.

Tôi biết rõ đấy không phải là ánh mắt của nội tôi, mà là của thứ t//à á//c đang ẩn núp trong cơ thể bà.

Một hồi sau, nó dùng chính thân x//á/c bà nội tôi buông lời đ//e d//ọa với giọng điệu lạnh lùng: “Ta nhớ kỹ ngươi rồi, đợi ta gi//ày v//ò bà lão này xong, sau khi ta thoát ra, kẻ đầu tiên ta ăn là ngươi!”

Trong cổ họng bà nội phát ra tiếng ừng ực, giống như đang nhai xươ//ng, hút t//uỷ tôi!

Khiến cho tôi lạnh cả sống lưng!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhận nhầm nốt ruồi lệ, tôi đá ân nhân giả để gả cho chú út

Chương 11
Tôi mắc chứng mù mặt nghiêm trọng, đã làm máy rút tiền cho thiếu gia giới thượng lưu Bắc Kinh là Kỷ Lẫm suốt 3 năm. Tiền tôi bỏ ra, quan hệ tôi lo, rắc rối anh ta gây ra tôi đều đứng ra dọn dẹp. Cho đến đêm trước hôn lễ, tại bữa tiệc độc thân, tôi đứng ngoài cửa nghe thấy bạn bè anh ta cười cợt: 'Kỷ Lẫm, cậu định kết hôn với một người mù mặt thật đấy à?', 'Sau này đừng để cô ta đến chồng mình cũng không nhận ra, lại chạy theo người khác đấy.' Kỷ Lẫm đáp lại bằng giọng điệu cợt nhả, đầy khinh khỉnh: 'Hết cách mà, cô ta chỉ nhận mỗi nốt ruồi trên mặt tôi, đuổi thế nào cũng không đi.', 'Thật ra người cứu cô ta năm đó đâu phải là tôi, tôi chỉ đưa cô ta đến bệnh viện thôi, ai ngờ cô ta tỉnh lại liền bám lấy tôi như một con cún.' Bạch nguyệt quang của anh ta cười khúc khích: 'Tôi có một ý hay, hay là anh đi tẩy nốt ruồi đó đi, xem cô ta còn nhận ra anh không.' Tôi không chút biến sắc, một cước đạp văng cửa phòng bao. Ngay trước mặt tất cả mọi người, tôi ném chiếc nhẫn đính hôn trị giá 10 triệu vào thùng rác. 'Tẩy đi cũng tốt, đỡ làm lỡ việc tôi đi tìm ân nhân cứu mạng thực sự.'
Hiện đại
0