2.
Đúng vậy, công khai theo đuổi.
Trước khi Cố Cảnh Hành mất trí nhớ, tình cảm hắn dành cho ta cả cung đều biết.
Long sàng suýt thì biến thành lãnh địa riêng của hắn.
Mỗi tối hắn lại bày đủ trò nằm trên giường ta, trêu chọc một cách đáng gh/ét:
"Bệ hạ, vi thần đến hầu hạ ngài đây."
"Ngài phải dịu dàng một chút nhé, người ta sợ lắm đó~"
Hắn cởi nửa áo, lộ ra cơ ng/ực rắn chắc màu lúa mạch, lại nói:
"Chúng ta thế này, Hoàng hậu tỷ tỷ biết được chắc sẽ không gi/ận đâu nhỉ?"
"Chắc là không đâu, không đâu nhỉ?"
Ta đứng bên cạnh nhìn Cố Cảnh Hành đang diễn trò trên giường mà cạn lời.
Rõ ràng bên ngoài là Nhiếp chính vương nắm đại quyền, nghiêm túc chững chạc.
Thế mà hễ ở riêng với ta là lại như hồ ly tinh.
Cực kỳ hay gh/en lại còn thích diễn kịch.
Đừng nói là Hoàng hậu, hậu cung của ta đến một con muỗi cái cũng chẳng dám có.
Nếu không, cái eo của ta chắc tiêu đời với hắn rồi.
Nhưng hiện tại, Cố Cảnh Hành không có ký ức hoàn toàn mang tính khí của một thiếu niên.
Hắn trông như sắp n/ổ tung tới nơi.
"Không thể nào! Sao ta có thể thích tên cẩu Hoàng đế đó!"
"Ta lại không có thói đoạn tụ!"
Thấy mặt Cố Cảnh Hành càng lúc càng đen lại.
Cận vệ sợ bị gi/ận lây, lập tức kéo giá sách phía sau hắn ra.
"Cả hàng này đều là đồ sưu tầm của ngài, nếu ngài không tin thì cứ mở ra xem."
Cố Cảnh Hành hít sâu một hơi.
Hắn lườm Tần Thương một cái, nghiến răng nghiến lợi:
"Tuy mất đi ký ức, nhưng ta tin vào mắt nhìn của mình."
"Chắc chắn là ta sưu tầm rất nhiều tranh ảnh của các danh gia, là báu vật đ/ộc nhất vô nhị!"
Hắn tự tin đầy mình mở ra.
Ngăn kéo thứ nhất: Một nửa chiếc bánh ngọt.
Ngăn kéo thứ hai: Một dải thắt lưng.
Ngăn kéo thứ ba: Vài hạt hoa tiêu.
Cố Cảnh Hành nhíu mày: "Mấy thứ quái q/uỷ gì đây?"
Thế nhưng mọi người xung quanh đều tỏ vẻ thản nhiên như đã quá quen thuộc.
Tần Thương thở dài.
Hắn là người theo Nhiếp chính vương lâu nhất, từ nhỏ đã quen biết, lại là huynh đệ đồng môn luyện võ.
Hắn đã nhận ra Cố Cảnh Hành bắt đầu hoảng lo/ạn rồi.