Sáng tỉnh dậy, chỗ bên cạnh đã lạnh từ lúc nào.
Tôi bước xuống giường, nghe thấy tiếng máy hút mùi từ trong bếp.
Vừa bước vào, m/áu trong người tôi như dồn hết xuống dưới.
Giang Bùi cởi trần, mặc chiếc tạp dề của tôi, đang đứng rán trứng.
Cái tạp dề hơi chật so với người hắn, ôm sát cơ bắp, làm từng đường nét hiện rõ ràng.
Hắn quay lại thấy tôi, nhe răng cười:
“Đợi thêm mười phút nữa nhé.”
Tôi ậm ừ đáp, quay đầu chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
Ăn sáng xong, tôi chuẩn bị đi làm, Giang Bùi vẫn cởi trần đứng ở cửa tiễn.
Tôi vừa xỏ giày xong, còn chưa kịp mở cửa thì đã bị hắn kéo lại, ôm vào lòng hôn một cái.
Tay tôi vô thức đặt lên lồng ng/ực săn chắc của hắn.
Hôn xong, Giang Bùi đột nhiên che mặt, tai đỏ bừng:
“Ch*t thật… cảm giác này như trong mơ vậy!”
Trên đường đi, tôi suy nghĩ một lúc rồi nhắn cho Trương Triết:
“Xin lỗi, tôi thấy chúng ta không hợp. Làm anh mất thời gian rồi.”
Bên kia hiện “đang nhập” khá lâu mới trả lời:
“Có phải vì người tối qua không?”
“Ừ… xin lỗi anh. Thật ra trước giờ cậu ấy luôn nói mình là trai thẳng, tôi cũng định buông rồi. Nhưng tôi thích cậu ấy ba năm…”
“Vậy ra tôi là chất xúc tác à?”
“Thật sự xin lỗi.”
“Không sao. Tình cảm phải từ hai phía. Tối qua tôi cũng nhận ra rồi, ánh mắt cậu ta nhìn tôi đầy cảnh giác.”
“Vậy à…”
“Dù sao cũng chúc cậu hạnh phúc. Nếu muốn, chúng ta vẫn có thể làm bạn. Nói chuyện với cậu khá hợp. Nhưng nếu sau này không ổn… tôi luôn sẵn sàng đón cậu.”
“Cảm ơn anh, anh tốt thật. Chắc chắn sẽ có nhiều người thích anh.”
“Đương nhiên.”
Giang Bùi nhắn tin:
“Anh về công ty rồi, tối qua đón em.”
“Xa vậy, không cần đâu.”
“Không xa. Không trông chừng kỹ, lỡ em chạy theo người khác thì sao? Anh phát hiện rồi, bên ngoài đầy kẻ có ý với em.”
“Anh là gì của em?”
“Bạn trai em đây.”
Tôi ôm điện thoại, mặt nóng bừng.
Tên này… khai thông xong là đổi tính luôn à?
Hôm nay đi làm thật sự rất mệt.
Một là do tối qua không ngủ đủ.
Hai là trong đầu cứ nghĩ tối nay phải đối diện với Giang Bùi thế nào.
Hắn đã nói có thể thử… thì dù thế nào, “miếng th!t ngon” tôi để ý suốt ba năm này...
Nhất định không thể bỏ lỡ.
Nhưng nghĩ lại… nếu làm liều, hắn không chấp nhận được, quay sang đá/nh tôi thì sao?
Giang Bùi cao lớn, sức lại khỏe. Một đ/ấm của hắn chắc tôi bay luôn.
Nhưng tính hắn vốn tốt, ba năm nay chưa từng nặng lời với tôi.
Có gi/ận cũng quên nhanh, quay lại vẫn cười cười tìm tôi.
Tan làm, vừa bước ra khỏi công ty, tôi đã thấy Giang Bùi đứng bên đường.
Hắn mặc vest, dáng người cao ráo, tóc chải gọn gàng, trông trưởng thành hẳn lên.
Nhưng vẫn không cứng nhắc, đứng đó rất tự nhiên, tay lắc chìa khóa xe đầy thoải mái.
Người qua đường đều vô thức nhìn hắn.
Thấy tôi, hắn bước tới:
“Thấy chưa, anh canh chuẩn lắm. Đến chưa đầy mười phút là em tan làm rồi.”
Tôi đưa balo cho hắn:
“Sao hôm nay ăn mặc kiểu này?”
“Đi gặp bạn của ba anh, họ yêu cầu ăn mặc chỉnh tề. Lần đầu em thấy anh mặc vest đúng không? Thế nào?”
Tôi gật đầu:
“Đẹp trai.”
(Mặc hay không mặc… đều đẹp trai cả.)
Hắn mở cửa xe cho tôi, đợi tôi ngồi vào rồi mới lên.
Sau đó với tay lấy ra một bó hoa hồng lớn:
“Tặng em.”
Tôi ngơ ngác nhận lấy:
“Cảm ơn.”
Bó hoa to đến mức che gần hết tầm nhìn của tôi.
“Định đưa em đi xem phim, nhưng nghĩ tối qua em không ngủ đủ. Ăn xong thì về nghỉ nhé.”
“Ừ.”
Tôi theo hắn vào nhà hàng, ngồi xuống mới phát hiện đây là nhà hàng dành cho các cặp đôi.
Xung quanh toàn các đôi tình nhân, trên sân khấu có người chơi piano.
Hai người đàn ông như chúng tôi… hơi lạc lõng.
Giang Bùi c/ắt sẵn miếng bít tết rồi đẩy sang cho tôi.
Tôi nhận lấy, không nhịn được hỏi:
“Anh đang yêu em kiểu như… yêu con gái à?”
Hắn ngẩn ra:
“Yêu nam hay nữ thì khác gì? Đàn ông không cần ăn à?”
“Không phải.” Tôi nhét miếng th!t vào miệng, “Chỉ là hơi phô trương quá. Anh vốn đã nổi bật rồi, em sợ bị chụp đăng lên mạng, có ảnh hưởng gì đến công ty nhà anh không?”
“Suy nghĩ nhiều thế làm gì? Có ảnh hưởng gì đâu. Anh thích ai là chuyện của anh, khách hàng cần là sản phẩm, không phải đời tư.”
“Ừ…” Tôi do dự, “Anh thật sự nghĩ kỹ chưa? Con đường này… không dễ đi đâu.”
Giang Bùi nhét thêm miếng th!t vào miệng tôi:
“Anh thích thử mấy thứ khó. Nói nữa là anh hôn em ngay ở đây đấy, để mai em tự thấy mình trên mạng.”
Tôi lập tức im bặt.
Về đến nhà vẫn còn sớm.
Tắm rửa xong, tôi với Giang Bùi ngồi sát nhau trên ghế sofa xem phim.
Xem một lúc rồi lại kề sát, ôm ấp.
Giang Bùi cúi đầu hôn lên cổ tôi, thấp giọng:
“Thế này còn thích hơn tự làm.”
Tay tôi lướt qua người hắn, trong đầu âm thầm tính toán “lợi nhuận”.
Hắn cười, giọng trêu chọc:
“Sao, body anh đẹp chứ?”
Tôi gật:
“Em cũng muốn có.”
“Mai anh dẫn em đi tập.”
Tôi lắc đầu như trống bỏi:
“Thôi, không chịu nổi. Đi làm đã mệt lắm rồi.”
Hắn bóp nhẹ eo tôi:
“Thế này là vừa. Mềm mềm, ôm thoải mái. Có thể m/ập thêm chút, đi làm g/ầy đi rồi.”
“Thành bụng bia thì x/ấu lắm.”
Hắn đặt tay lên bụng tôi, ấn nhẹ:
“Phẳng thế này rồi. Hôm qua anh đọc truyện còn bảo chỗ này có thể nhìn thấy rõ…”
Tôi bất lực:
“Anh đọc mấy truyện vẽ quá tay rồi đấy. Người bình thường làm gì có thể.”
Giang Bùi cúi đầu cười ngay cổ tôi một lúc mới nói:
“Ừ, hơi phóng đại thật.”
Tôi đẩy hắn ra:
“Đừng đ/è nữa, em đi tắm đây. Khô hết rồi.”