Ngay sau đó, cậu ta bị cảnh sát tuần tra vừa nhận được tin báo đến c/òng tay lại. Cậu ta cuối cùng cũng phản ứng lại, gào thét: "Thẩm Dư, đồ ăn cháo đ/á bát, cái đồ tiện nhân—!"

Mấy lời s/ỉ nh/ục này tôi nghe đến chai tai rồi.

Tôi thản nhiên vẫy tay với các phóng viên, chào đón họ ghi lại bộ dạng đi/ên cuồ/ng vô vọng của Thẩm Ứng Tinh.

Bước ra khỏi tòa nhà Thẩm thị, Lâm Mục bước ra từ đám đông, tôi đưa những bằng chứng thực sự tìm được trong két sắt cho anh ta.

Lâm Mục thở phào nhẹ nhõm: "Thẩm tiên sinh, anh gan dạ thật đấy. Nếu người phát hiện ra anh không phải Thẩm Ứng Tinh mà là đội bảo an thì hậu quả không thể lường trước được."

Tôi mỉm cười. Những gì nói trước truyền thông chỉ khiến danh dự nhà họ Thẩm bị tổn hại, dưới sức mạnh của tiền bạc, rất có thể họ chỉ bị ph/ạt nhẹ.

Nhưng những thứ trong két sắt kia mới chính là cơn cuồ/ng phong thực sự có thể nhấn chìm con tàu lớn Thẩm thị này.

Mọi chuyện có lẽ sẽ kết thúc vào ngày Lục Viên chiến thắng trở về.

9

Sau khi cha Thẩm bị đưa ra khỏi cuộc họp của thủ hiến thành phố, tình thế đã diễn biến đến mức không thể c/ứu vãn.

Tập đoàn Thẩm thị bị đoàn thanh tra chuyên trách của Đế quốc rà soát nhiều vòng, từ trốn thuế, tham ô hối lộ, cấu kết với băng đảng xã hội đen, cho đến việc thao túng hệ thống y tế và tham gia buôn b/án n/ội tạ/ng...

Chỉ trong vòng nửa tháng, tập đoàn tuyên bố phá sản, có người chuyên trách tiếp quản tài sản cố định của công ty.

Cha Thẩm vào tù, với những tội danh nghiêm trọng, ông ta bị tuyên án t//ử h/ình nhưng cho hưởng án treo.

Thẩm Ứng Tinh tuy tham gia vào các thương vụ không sâu nhưng lại phạm nhiều tội về tình dục và tội nhục mạ công khai, cậu ta bị kết án bảy năm tù, hiện đang ở trong trại tạm giam.

Thẩm phu nhân khi đó đang đi nghỉ dưỡng ở nước ngoài, nghe thấy tin tức đã lập tức ẩn tính mai danh, quyết ý bỏ trốn ra nước ngoài.

Thiết bị y tế mới nhất đã được chuyển đến, tôi túc trực bên giường bệ/nh của mẹ.

Bà vẫn lặng lẽ ngủ say như mọi ngày.

Lục Viên vẫn chưa trở về, tin tức thỉnh thoảng lại đưa tin về chiến sự tiền tuyến.

Có tin cơ giáp của Lục Viên bị hư hại, tình hình dường như vô cùng bất lợi.

Đứng giữa ngã tư đường đông đúc người qua lại, tôi ngẩng đầu nhìn màn hình lớn đang phát tin tức chiến sự, đầu óc có chút choáng váng.

Lục Viên — anh ấy là một người ưu tú, có thiên phú quân sự cực cao, là một thiên tài đáng tin cậy.

Nhưng suy cho cùng, anh cũng chỉ là người trần mắt thịt, tôi lo sợ mình sẽ nhận được tin x/ấu.

Đám đông chợt vang lên tiếng kêu thét kinh hãi, một bóng người rá/ch rưới lao về phía tôi.

Cả người tôi bị tông bay vào cột đèn giao thông, đầu óc kêu ong ong.

Mất một lúc lâu tôi mới đứng dậy được. Là Thẩm Ứng Tinh.

Cậu ta ta đã vượt ngục.

Gương mặt cậu ta tích tụ bùn đất lâu ngày không rửa, mái tóc đã bị cảnh sát ép cạo trọc, g/ầy đi rất nhiều.

Tôi phải cố gắng lắm mới nhận ra cậu ta.

"Thẩm Ứng Tinh, cậu làm thế này là vượt ngục, tội chồng thêm tội đấy."

Cậu ta đi/ên cuồ/ng cười lớn: "Thẩm Dư, sai lầm lớn nhất của tao là không xử mày sớm hơn."

Đôi mắt Thẩm Ứng Tinh đỏ ngầu quét qua một vòng, đám đông vây quanh thành hình b/án nguyệt nhưng không ai dám lại gần.

Đã có người gọi điện báo cảnh sát.

Thẩm Ứng Tinh lao tới bóp cổ tôi, gằn giọng: "Nhiều khán giả thế này, Thẩm Dư, hôm nay xứng đáng đấy, mày hãy tận hưởng đi—"

"Á—!" Cậu ta co quắp lại như một con tôm, ôm lấy bụng lăn lộn trên mặt đất.

Tôi thu lại chân phải vừa tung một cú lên gối cực mạnh.

Vài vị Alpha nhiệt tình lao vào nhấn mặt hắn xuống mặt đường xi măng.

Tiếng còi cảnh sát đã vang vọng từ đằng xa.

Thẩm Ứng Tinh ngậm một mồm đầy đất, vẫn không ngừng ch/ửi rủa.

Chỉ là một tên hề nhảy nhót, tôi việc gì phải để tâm nữa.

Tôi cúi đầu phủi lại vạt áo hơi lộn xộn, một bóng đen cao lớn bao trùm lấy đỉnh đầu tôi.

Người tới có vẻ không vui: "Chẳng phải đã bảo em đừng ra ngoài sao? Sao lại dây dưa với hắn ta nữa rồi?"

Anh gọi thế này là "dây dưa" sao?

Tôi bĩu môi, cũng có chút không vui, quay người đi theo hướng khác.

Lục Viên vội vàng kéo tay tôi lại: "Được rồi, xin lỗi, tôi lại nói sai rồi."

Lúc đám đông vây quanh ban nãy, tôi đã nhạy bén nhìn thấy bóng dáng cao lớn ấy.

Khi Thẩm Ứng Tinh lao tới, vốn dĩ tôi có thể đợi Lục Viên ra tay.

Nhưng mà — tại sao cứ phải đợi anh tới c/ứu chứ?

Tôi của hiện tại đã có đủ khả năng tự giải quyết vấn đề, thay vì cứ mãi đứng đó với đôi mắt đẫm lệ chờ đợi.

Đó là việc mà kẻ yếu mới làm.

Lục Viên rảo bước vài bước để đi song song với tôi.

Trên người anh mang theo vẻ mệt mỏi vì sương gió tiền tuyến nhưng cũng tràn đầy niềm vui chiến thắng.

Đúng lúc rẽ vào một con đường rợp bóng cây vắng người, giống như năm nào, tôi và anh lại cùng nhau tản bộ.

Anh nói: "Thẩm Dư, tôi đã nộp đơn đăng ký kết hôn rồi."

Tôi gật đầu: "Ồ."

Anh xoay mặt tôi lại, bất mãn than phiền: "Sao em chẳng có chút bất ngờ nào vậy?"

Hahaha, đó là vì phó quan Lâm Mục đã chụp màn hình báo cáo gửi cho tôi từ sớm rồi!

Tôi phải giả vờ reo hò ngạc nhiên một lúc lâu, Lục Viên mới miễn cưỡng hài lòng.

Đi thêm một đoạn, anh chợt nhớ ra điều gì đó: "Tiểu Du, sau này phải đổi cách xưng hô rồi đấy."

Lục Viên cúi đầu nhìn tôi nghiêm túc, trong mắt lấp lánh sự mong chờ không giấu giếm.

Tôi suy nghĩ một hồi rồi mở miệng: "Được thôi, bạn trai."

"Không đúng, gọi lại đi—!"

"Bạn trai, nếu không chịu thì em vẫn gọi anh là Lục Viên nhé."

Lục Viên nghiến răng nghiến lợi: "Em đó, Thẩm Dư, giờ không gọi, lát nữa về nhà có khóc lóc gọi tôi thì đã muộn rồi nhé!"

Tôi đ/á nhẹ vào bắp chân anh một cái.

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá thưa thớt chiếu xuống mặt đất, ánh sáng và bóng tối chậm rãi nhấp nháy theo bước chân của chúng tôi.

Giống như khung cảnh trong ký ức, xanh ngắt và sống động.

Cứ như thể, chúng tôi chưa từng xa nhau.

[HẾT]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm