“Ừm, phải.” Anh gật đầu: “Bận ngắm mưa, có khả năng là sẽ có vàng rơi xuống ha.”

Tôi vội cầm lấy cốc nước giả bộ uống nước không nói gì.

Anh ăn xong chỗ bánh bao còn lại, gấp cái túi nhựa lại thành một hình

vuông rồi ném vào trong thùng rác.

Thật lâu sau, giọng nói tựa như xuyên qua màn mưa mà đến: “Ứng Triêu Triêu, chuyện trước kia, nếu như cô không muốn nhắc tới thì tôi sẽ

không hỏi. Sau này đừng tránh tôi nữa.”

Động tác giơ cốc nước lên của tôi khựng lại, thật ra suốt cả buổi tôi vẫn

chưa thật sự uống một giọt nước nào: “Tôi có thế đâu?”

Tầm mắt Mạnh Đình Hi đ/á/nh sang tôi, không sai không lệch đặt trên cổ

tay ứ m.á.u của tôi. Đây là do hôm nay lúc tôi giao hàng không cẩn thận

bị đụng vào, nhìn có hơi nặng nhưng thực ra giờ không đ/au gì cả.

Tôi còn chưa kịp giấu đã nghe thấy anh nói: “Cô cũng không cần phải khổ sở như thế, tiền cô có thể từ từ trả, tôi không gấp.”

Nói xong, anh lại hỏi: “Bữa tối của cô bị tôi ăn rồi, bây giờ có thể về nhà

ăn cơm với tôi chưa?”

Mắt tôi chua xót đến nỗi tôi phải chớp mắt nhiều lần để ngăn nước mắt

rơi xuống.

Ở ngoài mưa to tầm tã, lại là chạng vạng, nhiệt độ không khí bỗng giảm

mạnh, mỗi một lần hít thở trái phổi giống như bị con d.a.o lạnh buốt xoẹt qua.

Tôi cúi đầu, hỏi: “Mạnh Đình Hi, đây cũng là sự trả th/ù của anh à?”

Nếu là phải thì cái anh gọi là phẩm chất cao quý lại tốt đẹp ấy, thật sự

khiến tôi nhục rồi.

“Tôi không có nhiều lòng tốt vậy đâu, người n/ợ tôi tiền nhiều như vậy, không phải trong nhà cũng chỉ có một mình cô thôi sao?”

Tôi ngẩng đầu, vừa đúng lúc đối mắt với anh.

Đôi mắt trà xinh đẹp, cảm xúc dâng trào như những đợt sóng, ào ào

quét tới phía tôi.

Tôi nghe được tiếng tim đ/ập thình thịch trong lòng n.g.ự.c mình: “Anh

có ý gì?”

“Ý là…” Giọng anh trầm thấp, âm cuối vô cùng quyến rũ: “Ứng Triêu Triêu, tôi muốn quay lại.”

Tôi đã từ chối Mạnh Đình Hi.

Vẫn làm việc tiết kiệm tiền như cũ, vẫn đi sớm về trễ như cũ.

Chỉ là buổi sáng lúc đạp xe giao sữa cho từng nhà, xe của Mạnh Đình Hi sẽ đi phía sau bật đèn soi đường cho tôi, buổi khuya khi đi gói hoành

thánh cho quán b/án ở chợ đêm, anh sẽ gọi một bát mì hoành thánh

ngồi từ lúc mở cửa quán đến lúc đóng cửa, sau đó lại cùng tôi về nhà.

Tôi từng nói không cần anh làm như thế, bởi vì anh soi đường cho tôi đi thì muốn thu tiền soi đường của tôi, đưa tôi về thì muốn thu tiền đi đường của tôi, thành ra tiền của tôi luôn luôn cạn, chuyện chuyển ra

khỏi nhà anh cũng càng xa vời vợi.

Nhưng từ chối xong sang hôm sau, bánh sau xe đạp của tôi đã bị người ta tháo ra.

Tôi…

Conmeno…

Không nhịn được tới tìm Mạnh Đình Hi nói lý, anh lại cười giễu nói: “Ứng Triêu Triêu, cô kể chuyện cười đấy à? Tôi đường đường là một CEO ki/ếm

tiền tính theo giây mà lại đi gỡ bánh sau xe của cô?”

Lúc này, ông lão đi một con xe ba bánh đi thu m/ua ve chai thong dong

tới: “Vành xe 7 xu, không lấy lốp xe, 8 đồng thôi cậu có b/án thì b/án

không b/án thì thôi.”

Mạnh Đình Hi: “...”

Tôi: “...”

Mạnh Đình Hi: “Nếu tôi nói mặt mũi tôi rất phổ thông, ông ấy chỉ là nhận nhầm người thôi, cô có tin không?”

Tin ông nội anh ấy!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
5 Bánh nhân thịt Chương 12
6 Áp lực cực cao Chương 13
9 Chồng chung Chương 11
11 Hàng xóm ngon lắm Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm