Hơn một tháng nữa lại trôi qua, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Uất Hành Cẩn tiến triển vượt bậc, những cái ôm và nụ hôn cũng ngày càng trở nên tự nhiên, thuần thục.
Chỉ là... Rốt cuộc vẫn không giống những cặp vợ chồng bình thường.
Thế nên, vào một kỳ phát tình khác, tôi ở nhà một mình, nhìn chằm chằm vào đống th/uốc ức chế trên bàn hồi lâu.
Tôi vung tay hất đổ chúng xuống đất, mặc kệ chúng vỡ nát.
Sau đó cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn cho Uất Hành Cẩn: [Về ngay.]
Khi Uất Hành Cẩn trở về, tôi đã nằm quằn quại trên giường rồi.
Pheromone của tôi là mùi hoa quế, lúc này mùi hương trong phòng vô cùng nồng nặc.
Khoảnh khắc Uất Hành Cẩn bước vào, hơi thở của anh liền trở nên hỗn lo/ạn.
Nhìn đống th/uốc ức chế vỡ vụn dưới đất, giọng anh khàn đặc: "Để anh gọi người mang th/uốc mới đến nhé?"
Đang trong cơn d/ục v/ọng dữ dội, tôi lườm anh một cái: "Anh nghĩ em không biết dùng điện thoại sao?"
Uất Hành Cẩn hiểu ý.
Anh đặt điện thoại lên tủ đầu giường, cúi người nhìn xuống tôi từ phía mép giường, yết hầu chuyển động, đôi mắt vốn luôn bình lặng giờ đây trở nên sáng rực.
Đột nhiên tầm nhìn bị một bàn tay che khuất, trong bóng tối, tôi nghe thấy anh thở dài một tiếng: "Em đã nghĩ kỹ chưa? Lần này, em sẽ không còn cơ hội hối h/ận đâu đấy."
Tôi giả vờ như không nghe thấy, ôm lấy cánh tay anh mà rên rỉ.
Giây tiếp theo, pheromone mạnh mẽ và bá đạo của Alpha ập đến dữ dội, thân hình cao lớn của người đàn ông cũng phủ xuống.
Những ngày sau đó, tôi sống dở ch*t dở trên giường.
Mỗi lần được dỗ dành ăn xong, đầu óc mơ màng chưa kịp chợp mắt được bao lâu, lại bị cơn nóng kéo vào một trận triền miên.
2 ngày đầu còn ổn.
2 ngày sau, nước mắt tôi gần như không ngừng rơi, còn eo thì suýt nữa đã g/ãy ra làm đôi.
Cả hai chúng tôi đều là lần đầu, chẳng có chừng mực gì cả.
Đợi đến khi cơn nóng qua đi, tôi cảm giác như Diêm Vương đã hiện ra trước mắt mình mấy lần rồi.
Uất Hành Cẩn ôm tôi đi tắm rửa sạch sẽ, rồi lại ép tôi ăn nửa bát cháo mới chịu để tôi ngủ.
Tôi ngủ li bì suốt 2 ngày một đêm.
Khi tỉnh dậy lần nữa, tinh thần tôi khá tốt, nhưng cơ thể vẫn còn đ/au nhức.
Xuống lầu, tôi thậm chí còn thấy tầng một có chút xa lạ, nhìn thấy dì giúp việc mà tôi cứ muốn thốt lên câu "lâu rồi không gặp".
Uất Hành Cẩn thấy tôi tỉnh dậy liền ôm tôi vào lòng, đút tôi ăn từng thìa một.
Tôi tựa vào người anh, cảm thấy có chút kỳ lạ: "Cảm giác như em là đứa thiểu năng không thể tự chăm sóc bản thân vậy."
Uất Hành Cẩn bật cười, tôi cảm nhận được lồng ngựk anh rung lên, anh lên tiếng: "Là anh thích như vậy, em nhường anh một chút đi."
"Được thôi." Tôi nheo mắt cười, "Cưng chiều anh một lần vậy."