Thật tình cờ là trên đường lại gặp Tề Dự.

Anh ta còn chưa nhìn thấy tôi, tôi đã nhanh tay vẫy vẫy, lớn tiếng gọi: "Tề Dự!"

Thấy anh ta nhìn sang, tôi lại quay người nói với Thời Tố Diễm: "Anh ơi, anh đợi em một lát được không? Em muốn chào tạm biệt bạn một chút."

Thời Tố Diễm gật đầu: "Được."

Và cũng vừa khéo để Tề Dự nhìn thấy màn tương tác giữa tôi và Thời Tố Diễm.

Sau đó tôi bước tới trước ánh mắt không thể tin nổi của hắn ta.

Nhưng hắn ta cũng là kẻ từng trải sự đời, rất nhanh đã bình tĩnh lại, trào phúng: "Đù, lần này không gọi bằng anh nữa à?"

"Tôi chỉ sợ gọi anh như thế, anh lại phật ý." Tôi tủi thân cụp mắt: "Tề Dự, anh vẫn đang hiểu lầm tôi sao? Chúng ta quen biết một hồi, tôi thực sự không muốn làm lớn chuyện với anh. Dù sao thì đợi tôi tới khu Mái Vòm rồi, chưa chắc đã có cơ hội gặp anh nữa đâu."

Tề Dự đưa tay vỗ vỗ: "Lợi hại, lợi hại, ngay cả Thời Tố Diễm mà mày cũng câu dẫn được. Thằng nhóc trà xanh này đúng là có chút bản lĩnh, là tao coi thường mày rồi."

Chương 4:

Tôi tỏ vẻ mặt đầy tổn thương: "Tề Dự, mặc dù tạm thời anh không tới được khu Mái Vòm, nhưng anh cũng không thể vì gh/en tị với tôi mà nói như vậy chứ... Tôi vẫn luôn coi anh là bạn tốt mà."

"Hừ, bớt diễn cái trò này đi."

Hắn sáp lại gần tôi, nhỏ giọng cảnh cáo: "Nói thật cho mày biết, Thời Tố Diễm nổi tiếng là cao thủ nhận diện trà xanh đấy. Đứa th/ủ đo/ạn cao tay hơn mày nhiều cũng từng tìm đến hắn, cuối cùng chẳng phải vẫn đụng phải vách đ/á sao?"

"Mày tưởng mày bám trụ được bao lâu? Ba cái mánh khóe vặt vãnh của mày, chẳng bao lâu nữa sẽ bị hắn nhìn thấu thôi."

"Tao đợi cái ngày mày bị đuổi cổ ra ngoài, đến lúc đó để xem mày còn đắc ý được nữa không!"

Tôi tức đến ngứa răng, nhưng vẫn phải nặn ra nụ cười cứng ngắc: "Tôi không hiểu anh đang nói gì, anh Diễm vẫn đang đợi tôi, tôi đi trước đây."

Tề Dự hôi hám, chỉ biết trù ẻo tôi thôi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Một tờ giấy sai lầm

Chương 6
Đích tỷ cùng người tư định chung thân. Vừa lúc Thái tử tuyển phi, đích tỷ không muốn nhập cung, tay run một cái, vết mực làm bẩn tên họ. Chẳng ngờ, nội quan của Thái tử cầm thánh chỉ, chỉ đích danh muốn thứ nữ nhà họ Lục nhập cung làm Thái tử phi. Kiếp trước, ta ngây ngô nhập Đông cung. Chẳng ngờ lại được Thái tử sủng ái. Một ngày về thăm nhà, vinh hiển tột bậc. Vừa khéo đụng phải đích tỷ về nhà than khổ. Nàng nhìn Thái tử, lệ rơi đầy mặt: "Hóa ra là chàng." Đêm đó, nàng gieo mình xuống hồ. Ta mới hay, Thái tử đã nhận lầm người. Người ôm lấy thi thể đích tỷ, thần sắc lạnh nhạt: "Chính là ngươi, khiến chúng ta âm dương cách biệt." Từ đó, trong tường cao gạch đỏ, ta chịu đủ mọi nhục nhã. Mở mắt lần nữa, ta thấy tay cầm bút của tỷ tỷ khựng lại. Liền vội vàng tiến lên: "Tỷ tỷ, chữ đã bẩn rồi, hãy viết lại tờ khác đi."
Cổ trang
Nữ Cường
Ngôn Tình
1
Hàn Sinh Thự Chương 8
Bánh Trôi Chương 6