Thật tình cờ là trên đường lại gặp Tề Dự.

Anh ta còn chưa nhìn thấy tôi, tôi đã nhanh tay vẫy vẫy, lớn tiếng gọi: "Tề Dự!"

Thấy anh ta nhìn sang, tôi lại quay người nói với Thời Tố Diễm: "Anh ơi, anh đợi em một lát được không? Em muốn chào tạm biệt bạn một chút."

Thời Tố Diễm gật đầu: "Được."

Và cũng vừa khéo để Tề Dự nhìn thấy màn tương tác giữa tôi và Thời Tố Diễm.

Sau đó tôi bước tới trước ánh mắt không thể tin nổi của hắn ta.

Nhưng hắn ta cũng là kẻ từng trải sự đời, rất nhanh đã bình tĩnh lại, trào phúng: "Đù, lần này không gọi bằng anh nữa à?"

"Tôi chỉ sợ gọi anh như thế, anh lại phật ý." Tôi tủi thân cụp mắt: "Tề Dự, anh vẫn đang hiểu lầm tôi sao? Chúng ta quen biết một hồi, tôi thực sự không muốn làm lớn chuyện với anh. Dù sao thì đợi tôi tới khu Mái Vòm rồi, chưa chắc đã có cơ hội gặp anh nữa đâu."

Tề Dự đưa tay vỗ vỗ: "Lợi hại, lợi hại, ngay cả Thời Tố Diễm mà mày cũng câu dẫn được. Thằng nhóc trà xanh này đúng là có chút bản lĩnh, là tao coi thường mày rồi."

Chương 4:

Tôi tỏ vẻ mặt đầy tổn thương: "Tề Dự, mặc dù tạm thời anh không tới được khu Mái Vòm, nhưng anh cũng không thể vì gh/en tị với tôi mà nói như vậy chứ... Tôi vẫn luôn coi anh là bạn tốt mà."

"Hừ, bớt diễn cái trò này đi."

Hắn sáp lại gần tôi, nhỏ giọng cảnh cáo: "Nói thật cho mày biết, Thời Tố Diễm nổi tiếng là cao thủ nhận diện trà xanh đấy. Đứa th/ủ đo/ạn cao tay hơn mày nhiều cũng từng tìm đến hắn, cuối cùng chẳng phải vẫn đụng phải vách đ/á sao?"

"Mày tưởng mày bám trụ được bao lâu? Ba cái mánh khóe vặt vãnh của mày, chẳng bao lâu nữa sẽ bị hắn nhìn thấu thôi."

"Tao đợi cái ngày mày bị đuổi cổ ra ngoài, đến lúc đó để xem mày còn đắc ý được nữa không!"

Tôi tức đến ngứa răng, nhưng vẫn phải nặn ra nụ cười cứng ngắc: "Tôi không hiểu anh đang nói gì, anh Diễm vẫn đang đợi tôi, tôi đi trước đây."

Tề Dự hôi hám, chỉ biết trù ẻo tôi thôi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi, Một “Trà Xanh” Đào Mỏ, Vậy Thì Sao Nào?

Chương 17
Bọn họ đều bảo tôi là một thằng con trai "trà xanh" đào mỏ. Dựa vào khuôn mặt xinh đẹp cùng cái miệng ngọt như bôi mật. Dỗ dành mấy tên dị năng giả xoay mòng mòng, thu đủ loại tài nguyên vào tay. Sau này, tôi vô tình đắc tội với một băng đảng hung ác. Để tránh bị trả thù, tôi đã tìm đến vị dị năng giả cấp S mới tới căn cứ, luôn hành động đơn độc và có thực lực cường hãn. Vào một buổi tối nọ, tôi gõ cửa phòng anh ấy, khoác lên mình vẻ mặt đáng thương, tủi thân đầy ấm ức, run rẩy hỏi: "Anh ơi, anh có thiếu trợ lý sinh hoạt không?" "Em có thể làm bất cứ việc gì, dọn dẹp vệ sinh, nấu ăn, giặt giũ... chỉ cần anh có thể bảo vệ em là được." Vốn dĩ tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị từ chối rồi. Thế nhưng, người đàn ông trong lời đồn là chuyên gia "nhận diện trà xanh", lạnh lùng đến mức vô tình kia lại rũ mắt nhìn tôi vài giây. Trầm giọng đáp: "Được."
Phiêu Lưu
Boys Love
Đam Mỹ
0
Xương Cốt Chương 17