Canh Oán Hận

Chương 22

23/03/2025 20:01

Ta kể cho Tiêu An nghe một câu chuyện.

Ta nói với người: "Có người thích sắc đẹp của mẫu thân ta, nhưng có người thì không."

Phụ thân của ta chính là như vậy.

Bởi vì năm Phụ thân gặp mẫu thân ta, nàng căn bản không xinh đẹp.

Trong đám người tị nạn, g/ầy gò như cọng giá, tóc tai bù xù, chỉ lộ ra đôi mắt sáng long lanh.

Có người cư/ớp mất cái bánh bao của nàng, nàng lao đến, không cư/ớp lại được, liền dùng răng cắn đối phương, cắn đến mức miệng đầy m/áu.

Phụ thân ta giúp mẫu thân ta đá/nh lại người đó, rồi bẻ nửa cái bánh của mình đưa cho nàng.

Mẫu thân ta ăn ngấu nghiến hết, rồi nói: "Đói."

Phụ thân ta đành phải đưa nốt nửa cái còn lại cho nàng.

Mẫu thân ta lại ăn hết, nàng trở nên rất ngại ngùng, cúi đầu: "Vẫn đói."

Phụ thân ta không nói gì.

Mẫu thân ta nghĩ, ca ca này chắc chắn sẽ chán, sẽ không muốn mình nữa.

Đúng lúc mẫu thân ta chậm rãi đến ngồi xổm dưới chân tường, Phụ thân ta chạy về.

"Có đồ ăn rồi." Người đưa túi lương khô cho mẫu thân ta.

Người lại nói, "Muội đợi đấy, sau này ta sẽ mang những món ngon nhất trên đời đến cho muội ăn."

Người đã thực hiện lời hứa này.

Trong hơn mười năm sau đó, người học khắp thiên hạ các món ngon, từng món từng món nấu cho nàng ăn.

Họ có con gái, có cửa hàng nhỏ của riêng mình, vốn dĩ tương lai có thể hạnh phúc viên mãn như vậy.

Cho đến khi vị Nhiếp Chính Vương ở kinh thành xa xôi nghe danh tay nghề của người, mời người đến nướng th!t dê.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm