Chu Trạch Phong nhớ lại.
Người hôm qua quả thật có vài nét giống Lục Triệu.
Lại nhớ đến câu "ba anh em" của bà cụ lúc nãy.
Lập tức vui như mở cờ.
Ôm Lục Triệu.
Hôn chụt chụt mấy cái lên mặt.
Lục Triệu gh/ét bỏ né tránh.
Cả người bực bội.
Như con mèo xù lông.
Chỉ cần chạm là n/ổ.
Ấy vậy mà.
Lại sinh động vô cùng.
"Mẹ nó."
"Em làm lo/ạn cả tối."
"Chưa đủ hả?"
Lục Triệu dùng sức đá/nh vào cánh tay cậu.
Nhưng với Chu Trạch Phong.
Lại chẳng khác gì mèo cào.
Thích đến không chịu nổi.
Hai người không nói thêm gì nữa.
Một trước.
Một sau.
Rời khỏi con hẻm.
Quay trở lại dưới ánh đèn neon rực rỡ của thành phố.
...
Chu Trạch Phong đưa Lục Triệu đến cổng khu chung cư.
Lục Triệu vừa định đi vào.
Đã bị cậu kéo tay.
Kéo ngược trở lại.
Ngay sau đó.
Cậu ôm ch/ặt hắn vào lòng.
Hai người đứng trong góc tối trước cổng khu chung cư.
Ôm nhau thật lâu.
Không ai mở miệng.
Khoảnh khắc ấy.
Giống như chút dịu dàng còn sót lại sau khi mọi ham muốn lắng xuống.
Không ai muốn chủ động phá vỡ sự yên tĩnh chỉ thuộc về hai người.
Không biết đã bao lâu.
Chu Trạch Phong hít một hơi thật sâu.
Lấy hết can đảm.
"Lục Triệu."
"Hình như..."
"Tôi thích anh."
Sau cả một ngày quanh co.
Cuối cùng.
Cậu cũng nói được lời thật lòng.
Miệng thì cứng.
Lòng lại mềm.
Né tránh.
Gh/en t/uông.
Nhớ nhung.
Mất ngủ.
Tủi thân.
Ham muốn.
Rồi cả sự ngây ngô.
Bao nhiêu điều không dám nói.
Cuối cùng.
Đều hóa thành một đáp án đơn giản.
Tôi thích anh.
Nhìn như do dự.
Thật ra.
Chỉ vì cậu không muốn bắt đầu bằng một mối qu/an h/ệ m/ập mờ.
Chu Trạch Phong.
Vẫn không học được cách làm một người trưởng thành chỉ cần ngầm hiểu.
Tình cảm của cậu.
Luôn thẳng thắn.
Mãnh liệt.
Không biết sợ.
Cũng chẳng giữ lại chút nào.
...
Lục Triệu im lặng rất lâu.
Lâu đến mức.
Chu Trạch Phong tưởng hắn không hề nghe thấy.
Rất lâu sau.
Lục Triệu mới lên tiếng.
"Em cũng nói rồi."
"'Hình như'."
"Ham muốn nhất thời."
"Không phải thích."
"Nếu em chỉ muốn."
"Chơi chút trò của người lớn."
"Giống tối nay."
"Thì được."
"Nhưng..."
"Tiến thêm một bước."
"Là giới hạn của anh."
Chu Trạch Phong cảm nhận rất rõ.
Lục Triệu đang sợ một mối qu/an h/ệ thân mật.
Cậu hiểu.
Nhưng những lời ấy.
Nghe thế nào cũng thấy chói tai.
Mọi hành động của cậu.
Đều bắt nguồn từ việc thật lòng thích người trước mặt.
Chứ không phải một trò chơi.
Một cuộc vui.
Cậu cũng không biết phải giải thích thế nào.
Để Lục Triệu hiểu.
Tình cảm ấy.
Không chỉ là d/ục v/ọng.
Mặc kệ cái gọi là trò chơi của người lớn.
Chu Trạch Phong quyết làm một thằng nhóc bướng bỉnh đến cùng.
"Nếu."
"Ham muốn dành cho một người."
"Đủ lâu."
"Chẳng phải chính là thích sao?"
Lục Triệu lại im lặng.
Hắn tham luyến hơi ấm lúc này.
Nhưng không dám nán lại.
Một khi đã quen dựa vào ai đó.
Bản tính của hắn.
Sẽ lộ ra.
Ham muốn ngắn ngủi thì được.
Tình yêu không biết khi nào kết thúc.
Thì không.
Bên cạnh.
Tiệm tạp hóa đang phát bài "Hồng Đậu" của Vương Phi.
Có đôi khi...
Em sẽ tin rằng mọi thứ rồi cũng có hồi kết...
Gặp gỡ hay chia xa...
Đều có thời điểm...
Chẳng điều gì tồn tại mãi mãi...
Lục Triệu khép mắt.
Muốn ở yên trong vòng tay ấy thêm một chút nữa.
Hắn ích kỷ.
Muốn sưởi ấm mình.
Nhưng lại không muốn gánh lấy một mối qu/an h/ệ.
Không dám tin.
Hai chữ "thích anh" mà Chu Trạch Phong cứ lặp đi lặp lại.
Cũng không dám chắc.
Mình sẽ không làm tổn thương đối phương.
Nhưng...
Thử một lần thì sao?
Dù kết quả có không tốt.
Dù hai người vừa hợp nhau.
Lại vừa sai thời điểm.
Đời người ngắn ngủi.
Chi bằng sống cho hiện tại.
"Vậy..."
"Thử xem."
Lục Triệu khẽ thở ra.
"Nếu mùa thu năm sau."
"Em vẫn còn thích anh."
"Thì mình ở bên nhau."
Lục Triệu vốn là người bi quan.
Ngay khi nói câu ấy.
Trong lòng hắn đã chắc chắn.
Sự rung động.
Và cảm giác mới mẻ này.
Sẽ không kéo dài.
Cho cả Chu Trạch Phong.
Lẫn chính hắn.
Nhìn thì có vẻ.
Quyền quyết định nằm trong tay Lục Triệu.
Nhưng thật ra.
Đến bước này.
Hai người đều đã ngồi trên một con thuyền không có la bàn.
Để mặc biển cả đưa họ đến bờ nào.
Không ai biết.
Chu Trạch Phong kích động ôm ch/ặt Lục Triệu.
Hôn liên tiếp lên má hắn.
Rồi cười hỏi:
"Vậy..."
"Anh có thể cho tôi chút khích lệ không?"
Lục Triệu khó hiểu.
"Khích lệ gì?"
Chu Trạch Phong ghé sát tai hắn.
Thì thầm:
"Anh..."
"Mặc cho tôi xem đi."
"Chỉ cho mình tôi xem."
"Được không?"
Mặt Lục Triệu lập tức đỏ bừng.
Trừng cậu.
"Đừng hỏi anh."
"Nếu em hỏi."
"Thì đáp án chắc chắn là không."
Chu Trạch Phong chớp mắt.
Dường như vừa ngộ ra điều gì.
Cuối cùng.
Cậu ôm ch/ặt Lục Triệu thêm một lần.
Hôn nhẹ lên má hắn.
"Vậy tôi về trường trước."
"Mai gặp!"
Nói xong.
Cậu vẫy tay.
Đi được vài bước lại ngoái đầu nhìn.
Bóng lưng cao lớn.
Tràn đầy sức sống.
Vui vẻ như một chú chó lớn vừa được chủ xoa đầu.
Bóng dáng Chu Trạch Phong.
Càng lúc càng xa.
Cho đến khi biến mất.
Mùa thu năm sau.
Lục Triệu hai mươi chín tuổi.
Chu Trạch Phong hai mươi mốt tuổi.
Đột nhiên.
Lục Triệu rất muốn.
Giá như năm hai mươi mốt tuổi ấy.
Hắn đã gặp Chu Trạch Phong của tuổi hai mươi mốt.