1

Ngày đầu tiên nhập học đại học, tôi phát hiện giọng của thằng nằm giường đối diện nghe quen cực kỳ.

Quen đến mức giống hệt câu “Ngủ ngon nhé” vừa phát ra từ tai nghe.

Không thể nào, trùng hợp vậy sao?

Bạn trai mạng lại chính là bạn cùng phòng?! Người bị tôi giả gái lừa tình suốt mấy tháng nay đã xuất hiện?!

Ngón tay đang gõ bàn phím của tôi khựng lại.

Lúc đó tôi mới nhớ ra, yêu đương online suốt nửa năm, tôi thậm chí còn chưa biết tên thật của cậu ấy.

Toàn gọi “anh ơi”, “nam thần ơi” các kiểu.

Giờ hỏi tên có bị lộ quá không?

Bên kia thấy tôi mãi không trả lời, lại gửi thêm tin nhắn:

【Sao thế bảo bối, có tâm sự à?】

Tôi theo phản xạ ngẩng đầu lên, đúng lúc chạm mắt với ánh nhìn của Thịnh Tri An, liền vội vàng cúi xuống nhìn điện thoại.

Cậu ta nhìn tôi từ đầu đến chân một lúc, rồi nở một nụ cười khó hiểu.

【Không có gì đâu anh ơi, mà anh này, mình quen nhau lâu thế rồi mà em chưa từng hỏi tên anh nhỉ, QAQ】

Tôi co người lại chui tọt vào chăn.

Ánh mắt của Thịnh Tri An như có tia X-quang, xuyên qua lớp chăn dày, quét sạch toàn bộ cơ thể tôi.

Tôi run như con chim cút nằm rút trong chăn, tội lỗi đến mức không dám chỉ mặt m/ắng: “Nhìn cái gì mà nhìn!”

Mãi đến khi Thịnh Tri An rút mắt về và trả lời tin nhắn, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chưa kịp thở xong thì tim lại nhảy dựng lên.

【Anh tên là Thịnh Tri An, sao thế bảo bối, tự nhiên hỏi tên anh làm gì?】

Xong đời.

Thật sự là cậu ta.

Một luồng lạnh buốt chạy từ gót chân lên tận đỉnh đầu, giữa mùa hè mà tôi toát mồ hôi như tắm.

2

Phải chia tay thôi.

Ngay lập tức.

Tôi không dám tưởng tượng, nếu Thịnh Tri An biết người yêu mạng của cậu ta không phải là một cô em cao 1m68, mặt mũi ngọt ngào, trong sáng…

Mà lại là một thằng bạn cùng phòng cao 1m73, thô kệch, thì tương lai tôi sẽ ra sao.

Chắc cậu ta đ/á/nh tôi ch*t mất, tôi nghĩ mà lòng buồn rười rượi.

Cái tên Thịnh Tri An ấy, trước khi cậu ta đặt chân đến trường này, đã vang danh khắp mọi ngóc ngách.

Cậu ta là thủ khoa đầu vào, điểm cao nhất toàn trường. Một tuần trước khai giảng, đã đ/á/nh nhau với người ta, một chọi năm mà không hề trầy xước, còn tiễn cả đám vào ICU.

Cậu ta thì chẳng sao, còn mấy người kia thì được tặng một cặp vòng tay bạc và chuyến du lịch ba tháng ở trại tạm giam.

Đỉnh điểm là ở đêm hội tân sinh viên, có một nam sinh tỏ tình với cậu ta, và kết quả là bị đ/á/nh nhập viện, đến giờ vẫn chưa xuất viện nổi.

Cậu ta ném lại một câu: “Mẹ nó, gh/ét nhất mấy thằng đồng tính tụi mày.”

Rồi lặng lẽ rút lui, không để lại dấu vết.

Tôi nhắm mắt lại đầy đ/au khổ, trong đầu đã hiện lên viễn cảnh nằm thoi thóp trong ICU.

【Anh ơi, em thấy mình không hợp nhau, tên anh khắc em quá, mình chia tay đi.】

Tôi r/un r/ẩy gõ từng chữ, không dám chờ tin nhắn phản hồi từ Thịnh Tri An, lập tức thực hiện nguyên combo: chặn, xóa, hủy tài khoản của mình.

Tôi thề, chưa bao giờ trong đời tôi hành động nhanh đến thế.

3

Thật ng/u ngốc

Tôi nhớ hồi cấp ba, chơi game với đám bạn, tụi nó thi nhau chê tôi gà đến mức thò chân ra cũng thấy x/ấu hổ. Tôi tức quá, nổi m/áu chiến.

Về nhà sau đó m/ua vô số hướng dẫn, luyện đủ thứ thao tác, một tháng sau vẫn tệ đến mức không thể nhìn thẳng.

Bạn tôi bảo tôi vừa gà vừa ham chơi, kêu tôi đi chơi mấy game kiểu “Candy Crush” hay “Plants vs Zombies” cho lành, đừng vào rừng hái nấm nữa.

Tôi không cam tâm, lên diễn đàn cầu c/ứu. Trên đó toàn mấy câu trả lời trời ơi đất hỡi, tôi chọn đại một cái trời ơi nhất.

M/ua luôn một cái phần mềm đổi giọng, giả gái vào thế giới game đi câu “dã vương”.

Tôi tự nghe thử giọng mấy chục lần, đảm bảo không có sơ suất nào.

Giọng trong đoạn ghi âm đã được xử lý kỹ càng, hoàn toàn là giọng một em gái đáng yêu, đến mức chính tôi nghe còn thấy rung động.

Thịnh Tri An chính là người đã kết bạn với tôi vào thời điểm đó.

Để thắng, tôi chụp màn hình rank cao rồi đ/ập thẳng vào mặt mấy đứa từng chế giễu mình. Tôi chơi hỗ trợ cho dã vương.

Ngày nào cũng “anh ơi” ngọt xớt.

Lúc đầu dã vương rất lạnh lùng, nửa ngày mới nhả ra được một chữ “Ừ”.

Nhưng không chịu nổi tôi nói quá nhiều.

Cuối cùng cậu ta chịu hết nổi, hỏi tôi có thể im miệng được không.

Tôi buồn bã, định tìm dã vương mới.

Sau trận đó, tôi out game, buồn mấy ngày liền không thèm đăng nhập.

Nhìn rank cứ tăng vù vù, nói thật lòng, tôi không muốn đổi dã vương. Ai biết được dã vương tiếp theo có mạnh như vậy không.

4

Dã vương không chịu nổi nữa, chủ động nhắn tin xin lỗi tôi, nói cậu ấy không nên nói chuyện kiểu đó.

Tôi lập tức đu dây theo, tiện tay kết bạn luôn với cậu ta bằng cái tài khoản WeChat phụ mà tôi đã chuẩn bị kỹ từ lâu.

Ảnh và caption trong trang cá nhân đều được chọn lọc từng cái một.

Ban đầu tôi định lấy ảnh mạng, nhưng sợ bị phát hiện, nên đành mặc cái váy mà em gái tôi không còn vừa nữa, đội tóc giả, vẽ một lớp makeup đến bố mẹ không nhận, rồi chụp một tấm. Sau đó chỉnh sửa đến mức mẹ ruột tôi cũng không nhận ra.

Trong ảnh là một cô gái tóc dài qua eo, ngũ quan tinh xảo, đôi chân vừa dài vừa trắng, vòng eo nhỏ đến mức như có thể nắm gọn trong một bàn tay, hoàn toàn không thể nhìn ra là đàn ông.

Em gái tôi không ít lần khen tôi eo thon, chân dài, da trắng, còn bảo tôi nhìn còn nữ tính hơn cả con gái. Tôi thì cứ nhấn mạnh: “Anh là đàn ông thô kệch đấy!”

Nó liếc tôi một cái, lẩm bẩm: “Em thấy là bị đàn ông…”

Tối hôm đó, tôi tịch thu điện thoại của nó.

Sau khi kết bạn WeChat, dã vương nhiệt tình hơn hẳn, bắt đầu nói thành câu, không còn kiểu mỗi lần chỉ gõ ra một chữ.

Cứ thỉnh thoảng lại chuyển tiền cho tôi, skin mới ra là m/ua ngay cho tôi không thèm chớp mắt.

Nhìn màn hình đầy tin nhắn “chờ nhận tiền”, tôi thấy có gì đó sai sai, tôi giống như đang đi l/ừa đ/ảo tình cảm người ta vậy.

Nhưng Thịnh Tri An thì không có vẻ gì là nghi ngờ, cứ giục tôi nhận tiền liên tục.

Cười xỉu, tôi không dám nhận đâu. Tôi sợ nhận rồi, đến lúc bỏ chạy, cậu ta báo công an bắt tôi mất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
5 Cướp bóc Chương 13.
6 Ngọc Tỷ Chương 12
10 Phía Sau Chương 15
11 Công chúa của anh Chương 21
12 Thất Nhật Tiên Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm