Vì Người Mà Thành Tiên

Chương 14

02/08/2024 15:03

14

Hoa Túy cuối cùng vẫn tôn trọng ý nguyện của ta và rời đi.

Những chuyện xảy ra ở lối vào mật cảnh nhanh chóng lan truyền, không ít người âm thầm đoán mối qu/an h/ệ giữa đại sư huynh tiên môn và thiếu chủ q/uỷ nhai Hoa Túy.

Tông Nguyệt Minh cũng vì chuyện này mà gi/ận dữ, sau khi trở về Ngọc Môn Quan liền giam giữ ta. Ông ta nói không cho phép ai đến thăm, nhưng ngày nào ông ta cũng đến tẩy n/ão ta, bảo ta tránh xa Hoa Túy.

Ồ, đúng rồi, lệnh cấm cũng không ngăn được Vân Phi Dương.

Nhân vật thụ chính này không biết đang nghĩ gì, mỗi lần đều lén đến tìm ta nói chuyện khi Tông Nguyệt Minh không có mặt.

Tất nhiên, chủ yếu là hắn ta nói, ta thì chẳng có hứng thú gì với những chuyện hắn kể về mối qu/an h/ệ giữa hắn và Tông Nguyệt Minh.

"Ta còn tưởng mình sắp ch*t rồi... sau đó, ta thấy ông ấy bay từ trên trời xuống. Chính là vèo một cái! Như tiên vậy, ngay lập tức đuổi con yêu thú đó chạy mất!"

Ta nằm trên giường ngáp một cái, qua loa đáp lại.

"Ồ, vậy à... lợi hại thật."

"Đúng không đúng không!" Hắn nằm sấp trên đầu giường, đôi mắt chớp chớp.

"Ừ ừ ừ." Ta trở mình.

Vân Phi Dương nhìn chằm chằm vào mặt ta, nhìn một lúc, ánh mắt đột nhiên ảm đạm.

"Haizz, Ứng sư huynh, tiên tôn đối với huynh tốt như vậy, huynh đừng cãi nhau với ngày ấy nữa..."

Hắn chống cằm: "Đôi khi ta thật sự gh/en tỵ với huynh đấy."

Ta khẽ cười lạnh.

Gh/en tỵ với ta cái gì? Giống như một tù nhân, bị nh/ốt ở đây không có tự do? Hay là mỗi ngày đều lo lắng sợ hãi, sợ rằng giây tiếp theo sẽ bị mổ tiên cốt?

Kiểu đãi ngộ này ta không muốn chút nào.

Ta không trả lời hắn, trở mình lại nhắm mắt giả vờ ngủ.

Có lẽ nhận ra thái độ lạnh nhạt của ta, Vân Phi Dương im lặng rời khỏi phòng.

Ta vốn tỉnh táo, không biết vì sao cơn buồn ngủ dần tràn lên n/ão, ta lại mơ một giấc mơ.

Trong mơ, lại xuất hiện cậu bé g/ầy gò lần trước, hoặc, nên nói là "ta" trước đây.

Ta ở ven đường tranh ăn với một kẻ ăn mày, bị kẻ ăn mày tức gi/ận đ/è xuống đ/á/nh.

Kẻ ăn mày ra tay với một đứa trẻ cũng chẳng chút nương tình, vừa đ/á/nh vừa phun nước miếng m/ắng đồ tiểu tạp chủng.

Nỗi đ/au trên cơ thể khiến ta cắn ch/ặt môi, nhưng ta vẫn ch*t sống bảo vệ cái bánh trong lòng không buông.

Không thể buông, sẽ ch*t đói.

Ta không muốn ch*t, ta muốn sống, sống thật tốt.

Người xung quanh không ai muốn gặp rắc rối, vờ như không thấy mà vội vã rời đi.

Nỗi đ/au trên người càng dữ dội, toàn thân như muốn rã ra, khóe mắt bị đ/á/nh rá/ch, mở mắt cũng đ/au.

Ngay khi ta bị đ/á/nh đến mất đi ý thức, phía kẻ ăn mày lại không còn động tĩnh, xung quanh như ngưng lại, tiếng rao b/án của tiểu thương, tiếng bàn tán của đám đông, tất cả đều không còn.

Ta nén đ/au mở mắt, khóe mắt rá/ch chảy m/áu chậm rãi. Ta thấy vạt áo màu trắng tinh khiết. Một đôi tay phủ lên đỉnh đầu ta, một giọng nói quen thuộc vang lên từ đỉnh đầu: "Tư chất không tồi, theo ta về đi. Ta cho ngươi không cần lo nghĩ tới cơm áo nữa.”

"Ta cho ngươi trường sinh."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
3 Pudding khoai môn Chương 15
7 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
12 Vợ Người Máy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm