Đỡ Tôi Dậy, Tôi Còn Muốn Hôn

Chương 11

01/07/2025 17:49

“Anh, anh Thiên Minh, hai anh đứng ở cửa làm gì vậy?”

Phù Tinh Nhiên bưng một đĩa dưa hấu, mặc đồ ở nhà đi ra từ phòng ăn.

Bộ đồ ở nhà đó, là của Phù Thiên Minh.

Tôi cảm thấy buồn nôn, nhăn mặt gh/ê t/ởm: “Tôi không phải anh của cậu.”

Rồi đẩy Phù Thiên Minh ra: “Em đi ở khách sạn.”

Phù Thiên Minh nắm lấy cổ tay tôi, nói: “Đây là nhà của em.”

“Nếu phải đi thì cũng không nên là em đi.”

Anh ngẩng mắt lên, nhìn về Phù Tinh Nhiên, m/áu trên mí mắt thấm vào trong mắt, để lại một mảng đỏ lòm.

“Sếp nhỏ Phù, người nên đi là cậu.”

Phù Tinh Nhiên nhìn chằm chằm Phù Thiên Minh một lúc, không nói gì, đi lại thay giày.

Phù Thiên Minh nói: “Còn nữa, cởi đồ của tôi ra.”

Trong giọng điệu ẩn chứa sự gh/ê t/ởm khó kiềm chế.

Phù Tinh Nhiên cười một tiếng, rồi đứng ngay đó, cởi sạch quần áo, bước ra ngoài.

Trước khi đi, cậu ta quay lại nhìn tôi một cái, cười nói: “Anh, ngủ ngon.”

“Hãy mơ thấy em nhé.”

Phù Thiên Minh đóng sập cửa lại.

Tôi đẩy Phù Thiên Minh ra: “Anh cũng cút đi.”

Phù Thiên Minh nhặt kính lên, nói khẽ: “Có chuyện gì thì gọi cho anh.”

Anh đóng cửa lại, ngồi trong xe cả đêm.

Khi tôi nằm trên giường thì đã rạng sáng, hệ thống lâu không động tĩnh bỗng nhảy ra trong đầu tôi: “Nhắc nhở thân thiện, sinh mệnh của ký chủ chỉ còn hai mươi tiếng nữa.”

Tôi bỗng không còn bực bội nữa.

Phù Thiên Minh và Phù Tinh Nhiên chẳng là cái gì.

Sinh mệnh quan trọng hơn.

Có thời gian tức gi/ận với hai người họ, chi bằng nghĩ nhiều hơn cách nào để quyến rũ Chu Từ.

Tôi nằm trên giường nói chuyện với hệ thống.

“Cứ vài tiếng lại tụt mất cũng mệt người quá, tôi lại phải lo kéo dài sinh mệnh rồi, có cách nào một bước đến đích, sống lâu trăm tuổi không?”

Hệ thống: “Có thì có.”

Mắt tôi sáng lên: “Nói xem?”

“Lúc làm 'chuyện đó', đừng dùng đồ tránh th/ai.”

?

“Làm nhiều lần.”

“Một lần tính bằng nửa năm.”

“Làm một trăm năm mươi lần là gần đạt trăm tuổi.”

???

Tôi hơi nghi ngờ: “Cậu là hệ thống chính quy phải không?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn trai pháo hôi của F4 chính thức lên chức

Chương 16
Tôi là “pháo hôi” ngu ngốc trong một bộ tiểu thuyết học đường ngọt sủng. Nhiệm vụ của tôi là lừa tình lừa tiền Lăng Diệu — một trong bốn thiếu gia quyền thế của nhóm F4. Trùng hợp trớ trêu là đúng ngày tôi thức tỉnh ý thức, nhận ra mình chỉ là một nhân vật trong sách, cũng chính là ngày chúng tôi lần đầu gặp mặt ngoài đời sau quãng thời gian yêu nhau qua mạng. Oái oăm ở chỗ, vì lệch lạc thông tin, hắn đã hiểu nhầm giới tính của tôi. Cách tôi chừng ba mét, Lăng Diệu quay lưng về phía tôi, đột nhiên đập bàn đứng bật dậy, giận dữ quát lên: “Đàn ông á?! Đùa kiểu gì vậy hả, ông đây đâu có phải gay!” “Chia tay! Nhất định phải chia tay! Đàn ông đàn ang thì yêu đương cái nỗi gì!” Nghĩ đến cái kết thảm hại của mình trong cốt truyện gốc, tôi lập tức quyết định cắt lỗ cho gọn, chia tay càng sớm càng tốt, tránh rước họa vào thân. Tôi hít sâu một hơi, chuẩn bị mở miệng nói lời chia tay. Thế nhưng đúng khoảnh khắc Lăng Diệu quay đầu lại nhìn thấy tôi... Hắn sững người vài giây, ánh mắt dán chặt lên tôi không rời, rồi bỗng im lặng ngồi xuống lại. Giọng điệu cũng đổi hẳn: “Nhưng mà… nói đi cũng phải nói lại, tôi không phải loại tra nam, đâu thể vừa bắt đầu đã đá người ta được.”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
432
Bao Nuôi Nhầm Chương 8