Bạn Cùng Phòng Là Người Rắn

Chương 13

10/08/2025 20:18

Điện thoại không nghe, tin nhắn không trả lời, xung quanh chẳng có dấu vết nào của sự bỏ đi.

Không thể nào biến mất không dấu vết được!

Quả nhiên, tôi nghe thấy tiếng bước chân càng lúc càng gần cùng tiếng trò chuyện của học sinh.

"Tớ thấy con rắn chạy về hướng này đó!"

"Rắn gì? Rõ ràng là quái vật nửa người nửa rắn!"

"Lúc nãy tớ thấy nó ôm một người chạy qua đây, không thể nhầm được."

Tôi bịt miệng, trèo tường trốn sang bên hông.

Xà Lễ về trường rồi sao?

Hay là đã bị một số người phát hiện?

Tôi cuống cuồ/ng chạy về trường, tin tức về quái vật đuôi rắn khổng lồ xuất hiện bên sông đã lan truyền ầm ĩ.

Ở cổng trường, lời đồn tôi nghe được là quái vật bên sông b/ắt c/óc một nam sinh viên đại học.

Vào sâu trong trường, lời đồn lại thành quái vật bên sông ăn th!t một nam sinh viên.

Khi tôi về đến ký túc xá, tên B/éo kéo tay tôi.

"Cậu không sao chứ! Nghe nói quái vật bên sông yêu một nam sinh, vì không được đáp lại nên nuốt chửng luôn cậu ta!"

[...]

Cuối cùng tôi cũng hiểu tin đồn sinh ra thế nào rồi, càng truyền càng vô lý.

Tôi bỏ qua sự kích động của anh ta, vội hỏi.

"Có thấy Xà Lễ không?"

Gã G/ầy vừa từ ngoài cửa bước vào, miếng xúc xích nướng trong miệng rơi tõm xuống đất.

"Cái gì??? Nam sinh bị quái vật ăn th!t là Xà Lễ???"

Do hắn còn đứng ở ngưỡng cửa, mọi người ngoài hành lang đều nghe thấy.

Tôi nghe cả tầng này xôn xao, có kẻ hét to: "Xà Lễ lớp xx bị quái vật ăn th!t rồi!"

Đủ rồi!

Tôi đẩy gã G/ầy ra rồi chạy đi.

Có vẻ Xà Lễ hoàn toàn chưa về.

Suốt cả đêm, tôi đi đi lại lại bảy tám chục lần trên con đường Xà Lễ dẫn tôi chạy trốn.

Chẳng có một dấu vết nào.

Đi ngang con đường nhỏ tôi và Xà Lễ thường dạo sau mưa, trái tim tôi thắt lại.

Hôm sau tôi tỉnh dậy trong ký túc xá.

Tôi nhớ rõ mình đã ngủ quên trên chiếc ghế dài ở con đường nhỏ kia.

"Sao tôi lại ở đây?"

tên B/éo quay lại nhìn tôi.

"Còn sao nữa? Xà Lễ thấy cậu nằm giữa đường, cõng cậu về đó."

"Xà Lễ về rồi?"

Tôi bật ngồi dậy, gã G/ầy chỉ tay về phòng tắm.

"Ừ, không phải cậu ta bị ăn th!t đâu, giờ đang tắm trong đó."

Khóa nhà vệ sinh đã sửa xong, tôi nghe tiếng nước chảy rào rào bên trong.

"Xà Lễ.................."

Tôi khẽ gõ cửa.

"Anh ổn chứ?"

Trong phòng vang lên tiếng "Ừm" nhẹ nhàng.

Trái tim treo ngược của tôi cuối cùng cũng hạ xuống.

Xà Lễ thay đồ xong bước ra từ phòng tắm, ánh mắt đăm đăm nhìn tôi.

Đôi môi ướt át của cậu như đang cào cấu trái tim tôi.

Sau vài giây nhìn nhau, chúng tôi đồng thanh.

"Ra ngoài đi dạo nhé?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi phu quân biến ta thành mèo rồi vứt bỏ, ta được bệ hạ nhặt về

Chương 8
Quốc sư Trần Ngật chán ghét thê tử Tống Noãn phiền nhiễu, liền biến nàng thành mèo nhỏ rồi vứt bỏ giữa trời tuyết, lại quên mất việc tìm về. Tống Noãn rơi xuống hồ băng suýt chút nữa chết rét, may được Bệ hạ cứu giúp rồi đem về làm ngự miêu mà sủng ái. Ăn cá khô, ngủ long tháp, lại có giường riêng, cuộc sống còn khoái lạc hơn cả lúc làm Quốc sư phu nhân. Khi Trần Ngật cuối cùng nhớ tới nàng, Tống Noãn liền cự tuyệt hồi phủ: "Làm phu nhân của ngài, chẳng bằng làm mèo của Bệ hạ!" Càng kinh ngạc hơn, sau khi nàng tháo bỏ ngọc bội đính ước, tướng mạo lại hiển lộ vận mệnh mẫu nghi thiên hạ... Truyện cổ đại ngọt sủng, trước ngược sau ngọt, kết cục viên mãn.
Cổ trang
Ngôn Tình
3