Nhịp tim lệch nhịp

Chương 4

15/06/2026 17:52

Buổi chiều, khi tôi đưa Thương Lạc đến phim trường, trời lại đổ mưa.

Thương Lạc tối sầm mặt mày, bảo không đến phim trường nữa.

Hắn không thích những ngày mưa.

Chẳng có lý do gì đặc biệt cả, chỉ là hắn thấy ngày mưa thật dính dấp và nặng nề.

Giống như những kẻ thích quấn lấy hắn vậy.

Còn tôi, tôi không bám người.

Tôi xoay vô lăng, lái xe về hướng nhà hắn.

Hắn tặc lưỡi một tiếng: "Em đang thăm dò tôi đấy à?"

"Về nhà em."

Tôi khựng lại, cố gắng khiến hắn đổi ý: "Ngày mai em phải đi làm, eo còn đ/au lắm."

Thương Lạc nhếch môi, đưa tay sang phía tôi, vuốt ve đầy cợt nhả: "Là đ/au eo hay đ/au chỗ khác? Nói rõ ràng xem nào."

Tôi mím môi, né tránh bàn tay hắn.

Tôi sợ nhột.

"đ/au cả hai."

Thương Lạc thu tay về, cánh tay chống lên bệ cửa sổ, tì cằm lên đó: "Đó là vấn đề của em, ai bảo em không phải là một Omega làm gì?"

"Tất nhiên em cũng có thể từ chối tôi, tiếp tục chở tôi về nhà, quyền lựa chọn nằm ở em."

Hơi thở tôi nghẹn lại.

Dù hắn không hề đe dọa tôi, nhưng tôi thừa sức hiểu được.

Hắn là một Alpha cấp cao, tinh lực dồi dào.

Một Beta như tôi, luôn chẳng có cách nào thỏa mãn hắn.

Trước đây, tôi từng không chịu nổi giữa chừng và từ chối hắn một lần.

Hắn lạnh mặt, lập tức gọi điện thoại ngay tại chỗ, bảo người khác đến.

Khoảnh khắc đó, trái tim và thể diện của tôi đều bị chính tôi đ/ập nát dưới đất.

Tôi quay lưng về phía hắn, cứ thế quỳ ở đó, chủ động lùi về phía sau.

đ/au đến mức khó chịu, nhưng vẫn phải thốt lên: "Đừng gọi người khác, em làm được mà, không đ/au nữa đâu, A Lạc."

Hình như có hai giọt nước mắt rơi xuống, thấm vào ga giường.

Chớp mắt đã không còn thấy đâu nữa.

Thương Lạc không nhìn thấy biểu cảm của tôi.

Hắn cũng chẳng hề tò mò, chỉ vứt điện thoại sang một bên, thản nhiên buông một câu: "Sớm ngoan ngoãn như vậy chẳng phải tốt hơn sao? Cứ thích làm bộ làm tịch."

Sau đó, lại bắt đầu cuộc chinh ph/ạt th/ô b/ạo hơn.

Tôi chưa từng nghĩ nếu kiên quyết từ chối hắn thì sẽ ra sao, ngoài việc hắn sẽ đi tìm người khác.

Còn tương lai, liệu bên cạnh hắn có còn chỗ đứng nào cho tôi hay không, tôi không dám x/ác nhận.

Cho đến tận bây giờ, vẫn không dám.

Thế là tôi xoay vô lăng tại một ngã tư.

Trời mưa rất lớn, cần gạt nước không ngừng cọ xát.

Vệt nước vẫn cứ nhiều thêm mãi.

Càng lau càng không sạch.

Giống như trái tim ẩm ướt của tôi vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
490
2 Bên vực thẳm Chương 6
3 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 U U Lục Minh Chương 30.
8 Thịt Tiên Chương 15
11 Ba quy tắc Chương 11
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm