5

Ở Vũ Châu có lệ, nếu Hoàng đế bị bắt, 5 năm sau có thể lập Hoàng đế mới, trong 5 năm, nước địch đã dùng Chiêu Giác đế u/y hi*p lấy được rất nhiều tiền từ nước ta.

Từ khi tân đế lên ngôi, nước địch thấy Chiêu Giác đế không còn tác dụng, muốn xin hòa với Vũ Châu ta.

Họ không chỉ cử công chúa xinh đẹp tới mà còn hoàn trả Chiêu Giác đế trở về.

Tân đế kế vị chưa bao lâu, Chiêu Giác đế đã bị trả trở về.

Ta vốn tưởng rằng Lương Cảnh Trạm sẽ sai người ám sát Lương Lễ Thành trên đường về, nhưng ta lại không ngờ rằng Lương Lễ Thành lại an toàn trở về.

Tên Hoàng đế này đúng là rộng lượng mà.

Sau khi Lương Cảnh Trạm thượng triều sớm xong, hắn đi thẳng đến chỗ ta ở, đôi bát đũa dát vàng ngà của hắn không thể sánh bằng đĩa bắp cải xào của ta.

"Bệ hạ, người và thần cùng ngồi ăn chung là không hợp phép tắc đâu ạ." Ta bảo vệ mấy món ăn tầm thường trên bàn, cả bàn sơn hào hải vị của hắn không ăn, lại chạy đến chỗ ta giành đống đồ ăn này.

Hắn ngồi thẳng, cư xử tự nhiên: “Trẫm thấy đồ ngươi ăn rất thanh đạm. Không phải ngươi nói bị trĩ nên ăn thanh đạm chút sao?”

Nghe cũng hợp lí phết.

Ta nhìn xuống, thấy bắp cải trên bàn đã biến mất.

Cái người này!

"Bệ hạ, để lại cho ta một ngụm với."

Đồ ăn của ta còn muốn vét cạn, chính người không có đầu bếp à?

Sau khi uống rư/ợu xong, hắn bình tĩnh lau miệng hỏi ta: "Hoàng đế sắp quay về rồi, ái khanh có suy nghĩ gì không?"

Ta nghẹn đến đỏ mặt.

Hắn ở bên cạnh mỉa mai rồi vỗ mạnh vào lưng ta giúp ta nhuận khí: "Mấy tuổi đầu rồi còn bất cẩn vậy. Chẳng lẽ Hoàng đế sắp quay về nên ngươi mới phấn khích vậy sao?"

"Không phải chứ?"

Hoàng thượng nheo mắt lại, một loại cảm giác bị áp bức vô hình.

"Oan uổng quá! Chiêu Giác đế trong lòng thần là người không làm được việc gì nên h/ồn! Thần đối với Bệ hạ người tuyệt đối không có bất mãn, thần thật sự là người của Bệ hạ đó ạ!"

Ta còn tự hỏi tại sao Lương Cảnh Trạm lại đến chỗ ta làm gì, thì ra là nghi ngờ ta.

Cái tên Lương Thành Lễ chóa ch*t, chia tay rồi còn muốn hại ta.

Lời cuối ta nói khiến hắn có chút buông bỏ phòng bị, Lương Cảnh Trạm lại hỏi ta với giọng điệu kiêu ngạo và không chắc chắn: "Ngươi thật sự là người của trẫm à? Xung quanh trẫm không có người nào ngốc thế đâu."

"Ta thực sự là người của bệ hạ!"

Đừng ch/ém đầu ta, có ch/ém thì ch/ém Chiêu Giác đế kìa.

"Trẫm đương nhiên biết rõ, ái khanh từ từ ăn ngon miệng nhé. Trẫm đi phê duyệt tấu chương. Không cần tới chỗ ta, thật sự không cần đến chỗ ta. Ái khanh cứ nghỉ ngơi cho tốt."

Sau khi nghe được đáp án mình muốn, hắn hài lòng rời đi.

Ta sợ đến mức định thu dọn đồ đạc bỏ trốn ngay trong đêm, nếu sau này Chiêu Giác đế làm phản rồi muốn kéo theo ta cùng ch*t thì phải làm sao? Tên chóa Hoàng đế này đã bắt đầu nghi ngờ ta rồi.

6.

Ta nhìn vào kho chứa đầy dược liệu, nhưng cuối cùng ta lại không nỡ rời đi.

Dược liệu nhiều đến nỗi cả đời ta cũng không tìm hết được.

Sống thì vui biết mấy, ch*t thì đ/au đớn biết bao.

Nếu đơn th/uốc được kê sẵn, bên dưới còn có chữ ký của ta được truyền qua nhiều thời đại, thì ta có ch*t cũng đáng.

Yết kiến xong, công chúa nhất quyết ở lại trong cung, ngoài mặt giả vờ chăm sóc Chiêu Giác đế nhưng thực ra là muốn đá/nh cắp bí mật của nước Vũ Châu.

“Công chúa điện hạ, sao người lại lén xem nhật kí của Bệ hạ thế?”

Ta gãi đầu, không hiểu vị công chúa đến từ Bắc Tốc này, nàng ta cầm trong tay một cuốn nhật ký dưới ánh đèn, bóng của nàng ta đều phản chiếu trên khung cửa sổ.

Cuốn nhật ký này là đồ riêng tư của Bệ hạ, nàng ta đúng là chán sống rồi.

Khuôn mặt xinh đẹp của công chúa cứng đờ, vội vàng ném về phía ta m/ắng: “Một tiểu cung nữ như ngươi dám xen vào chuyện của công chúa ta? Ngươi có tin ta t/át cho ngươi một bạt tai không.”

"Công chúa, ta là nữ quan..."

"Không phải đều là người hầu sao? Cho dù ta có đá/nh ch/ết ngươi, cũng không ai dám nói một lời."

Công chúa thật sự ngang ngược, tưởng nàng ta là khách quý nên định ta định sau đó mới bí mật nói cho Lương Cảnh Trạm.

Không ngờ được nàng ta lại quay lại cắn ngược ta.

Lương Cảnh Trạm vừa đúng lúc trở về cung, nghe thấy tiếng động liền trực tiếp đi vào.

Cuốn nhật ký hiện đang ở trong tay ta.

Đây là bắt gian tại trận, dù ta có trăm cái miệng cũng không thể giải thích rõ được.

Lương Cảnh Trạm không phải là sẽ gi*t ta chứ?

"Bệ hạ, bổn công chúa muốn tố giác nữ y này..."

Không ngờ Lương Cảnh Trạm trực tiếp đi ngang qua công chúa và gi/ật lấy cuốn nhật ký vô cùng trân quý từ tay ta.

Lương Cảnh Trạm lạnh lùng ra lệnh cho Lý tổng quản đưa công chúa đi: "Người đâu, đưa công chúa về Cung Trường Lạc chăm sóc Chiêu Giác đế. Ta muốn đích thân thẩm vấn Lâm nữ y."

Sau khi mọi người rời đi, ta nhìn hắn r/un r/ẩy.

Làm sao giải thích bây giờ?

Lương Cảnh Trạm cặp mắt đỏ hoe từng bước đến gần tôi, lộ ra vẻ bất bình: "Bây giờ nàng đã nhìn thấy hết rồi, trẫm cũng không giả vờ nữa. Lâm Khanh, trẫm thích nàng."

"Bệ hạ -- thần thật sự chưa từng xem qua, là công chúa điện hạ một mực dúi vào tay thần, thần có lỗi! Bệ hạ, người muốn nói gì cơ?"

"Ái khanh chưa từng xem qua sao?"

Ta khóc cạn nước mắt, ôi dược liệu của ta!

"Bệ hạ, ngài vừa nói gì cơ? Thần không nghe rõ."

Ta sụt sịt, cảm thấy nơi cung cấm này thật u ám, việc sống sót không hề dễ dàng.

Tôi nhìn thấy những đường gân đen nổi khắp trán Bệ hạ, dùng sức đóng cuốn nhật ký lại, trong nháy mắt trở nên lạnh lùng và kiêu ngạo.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn trai hủy hẹn dịp lễ, đi chụp ảnh cùng đàn em khóa dưới

Chương 20
Kỳ nghỉ lễ mùng 1 tháng 5, tôi dự định cùng bạn trai đi leo núi Ngọc Long làm chuyến du lịch tốt nghiệp. Đúng ngày mùng 1, anh ấy bảo đường cao tốc tắc nghẽn, tôi đợi anh ấy dưới chân núi suốt cả ngày trời, thế nhưng lại thấy anh ấy xuất hiện trong bài đăng trên mạng xã hội của một cô bé khóa dưới trong câu lạc bộ nhiếp ảnh. Trong ảnh, cô bé đó khoác tay Lục Triết đứng trên con đường hoa phượng tím đang nở rộ, cả hai cười rất rạng rỡ. Dòng trạng thái viết: “Dạo chơi ngày lễ, hoa phượng tím giới hạn của mùa xuân.” Định vị ở Côn Minh, cách núi Ngọc Long hơn 500 cây số. Tôi hít một hơi thật sâu rồi gọi điện cho Lục Triết. Lần này, điện thoại nhanh chóng được bắt máy, từ đầu dây bên kia truyền đến tiếng ồn ào ngoài phố cùng tiếng cười giòn giã của một cô gái. “Anh đang ở đâu?” Ở đầu dây bên kia, giọng điệu của Lục Triết lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn vì bị làm phiền đột ngột: “Chẳng phải đã nói với em rồi sao? Cao tốc tắc nghẽn toàn tuyến, anh bị kẹt trên đường, không thể qua đó được, em cứ tự leo núi trước đi, xong xuôi thì về homestay đợi anh.” “Kẹt ở đại lộ hoa phượng tím tại Côn Minh cùng cô bé khóa dưới đó sao?”
Sảng Văn
0