Không Kẻ Sống Sót

Chương 5

09/09/2025 12:17

"Cạch cạch!"

"Cạch cạch cạch!"

Tôi đứng ch*t trân vì kh/iếp s/ợ.

Bóng người dài ngoẵng méo mó lọt qua khe cửa.

Tôi vô thức lùi về phía sau.

Nấp vào góc tường.

Từ vị trí của tôi nhìn ra, chỉ thấy một đôi mắt đen nhánh đang dí sát khe cửa, nhòm vào phòng ký túc.

Tôi nín thở.

Cố thu mình vào góc khuất, cầu mong cho mình không bị phát hiện.

"Không phải ở đây sao?"

Một giọng nói vang lên bên ngoài.

Tay nắm cửa lại bị vặn vài lần.

Khi đôi mắt đen kia biến mất khỏi khe cửa.

Tôi lập tức rút điện thoại, mở khung chat với người ở phòng 202.

"Người ngoài hành lang không phải giáo viên chủ nhiệm, hắn đang đến chỗ cậu! Tuyệt đối đừng mở cửa!"

Chưa kịp gửi tin.

202 đã gửi tin nhắn: Sao cậu không ở trong phòng?

Không ở phòng?

Sao lại hỏi thế?

Làm sao cô ấy biết được?

Tôi bước đến cửa, tim đ/ập thình thịch.

Nhìn khe cửa tối om, hành lang ngoài kia chìm trong bóng tối.

Tôi không dám nhìn ra, sợ sẽ chạm phải ánh mắt gh/ê r/ợn ấy.

Áp tai vào cửa lắng nghe.

Ngoài hành lang vọng vào tiếng động đ/ứt quãng.

Như có thứ gì đang bị lê trên sàn, một nhịp, rồi lại một nhịp.

Âm thanh phát ra từ hướng phòng 202.

"Ầm!"

Sau đó là một tiếng đóng cửa mạnh.

Cửa phòng 202 đóng lại.

Tôi nhắn 202: Cậu đang làm gì thế?

202: Không làm gì cả.

Tôi: Cậu đang kéo thứ gì vậy?

202 im lặng giây lát: Đang lau nhà.

Tôi liền gọi video call.

Cô ấy không nghe máy.

202: Tắt đèn rồi.

Tôi: Bật đèn lên, cho tôi xem cậu.

202 lại im lặng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia giả thức tỉnh rồi

Chương 47
Kiếp trước, tôi vô tình biết được mình chỉ là thiếu gia giả bị ôm nhầm, còn thiếu gia thật sự là Lục Thanh - bạn cùng bàn từng bị tôi bắt nạt suốt bao năm. Tôi nhìn thấy cậu ta chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể giành được sự chú ý của người mà tôi hằng ngưỡng mộ. Tôi cũng nhìn thấy cậu ta bị tôi đá ngã, chỉ có thể liếm giày tôi, hèn mọn như một con chó. Thế nhưng khi thân phận đảo ngược, tôi lại trở thành kẻ thua cuộc thảm hại, nằm co quắp trên giường bệnh lạnh lẽo. Số tiền trên người chỉ đủ chi trả cho đêm cuối cùng. Nhận được tin Lục Thanh đính hôn với người mà tôi sùng bái nhất, ngay khoảnh khắc trút hơi thở cuối cùng…. Tôi đã thề. Nếu còn có cơ hội làm lại, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ dây dưa với cặp đôi khốn kiếp đó nữa.
614
4 Miên Miên Chương 12
5 Không chỉ là anh Chương 17
8 Cấm Kỵ Dân Gian Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm